Ánh đèn lồng và lòng quả cảm của người mẹ chiến sĩ
Mẹ dùng đèn lồng làm tín hiệu cho Việt Minh tránh Tây dưới danh nghĩa "chờ cháu đi chơi về".
Trong những trang sử vàng của dân tộc, bên cạnh những trận đánh lẫy lừng của các anh hùng hào kiệt, còn có những chiến công thầm lặng của những người mẹ, người bà. Với Mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Viết, lòng yêu nước không chỉ nằm ở việc tiễn bảy người con ra trận, mà còn ở sự mưu trí, dũng cảm trong những năm tháng hoạt động cách mạng ngay tại quê hương.
Ánh sáng của trí tuệ và sự mưu trí
Trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp đầy gian khổ, mảnh đất Thủ Thừa, Long An luôn nằm trong tầm kiểm soát gắt gao của kẻ thù. Khi ấy, việc bảo vệ cán bộ Việt Minh và giữ bí mật cho các cuộc hành quân là nhiệm vụ sống còn. Mẹ Viết, với bản năng của một người mẹ và trái tim của một người yêu nước, đã tìm ra một cách liên lạc vô cùng độc đáo và an toàn: dùng ánh đèn lồng.
Hàng đêm, khi bóng tối bao trùm khắp xóm làng, Mẹ thường treo một chiếc đèn lồng trước hiên nhà hoặc cầm đèn đi lại quanh sân. Với quân địch, đó chỉ là hình ảnh một người bà già nua, lụ khụ đang thức khuya "chờ cháu đi chơi về". Chúng chẳng thể ngờ rằng, ánh sáng leo lét từ chiếc đèn ấy lại là một mật mã quan trọng. Khi ánh đèn đứng yên, khi nó di chuyển, hay khi tắt phụt đều mang những ý nghĩa khác nhau, báo hiệu cho các chiến sĩ Việt Minh biết có lính Tây đang càn quét hay vùng an toàn để băng qua lộ.
Vũ khí của lòng bình tĩnh
Cái hay, cái khéo của Mẹ chính là sự bình tĩnh đến lạ lùng trước họng súng kẻ thù. Dưới danh nghĩa một người bà lo lắng cho con cháu, Mẹ thản nhiên đối diện với những đợt kiểm tra của lính Tây. Sự "bình thường" một cách tuyệt đối ấy chính là lớp vỏ bọc hoàn hảo nhất cho một chiến sĩ giao liên mưu trí.
Trí tuệ của Mẹ không đến từ sách vở binh pháp, mà đến từ lòng căm thù giặc sâu sắc và khát khao bảo vệ những "đứa con cách mạng" như chính con ruột của mình. Mẹ hiểu rằng, chỉ một chút sơ suất, một thoáng run sợ, không chỉ tính mạng Mẹ mà cả một hệ thống tổ chức sẽ bị đe dọa. Nhưng Mẹ đã làm được, ánh đèn lồng ấy đã soi đường cho bao cán bộ đi qua vùng nguy hiểm suốt những năm tháng gian nan.
Mỗi người dân là một chiến sĩ
Hình ảnh Mẹ Viết và chiếc đèn lồng là minh chứng sống động cho tư tưởng "chiến tranh nhân dân" của dân tộc ta. Không cần súng đạn, không cần quân phục, Mẹ đã chiến đấu bằng tất cả sự tinh tế và can trường của mình.
Cảm phục biết bao người mẹ Việt Nam, những người đã biến ngôi nhà của mình thành pháo đài, biến những vật dụng sinh hoạt bình thường thành vũ khí lợi hại. Sự hy sinh thầm lặng của Mẹ nhắc nhở chúng ta rằng: sức mạnh lớn nhất của một dân tộc không chỉ nằm ở quân đội tinh nhuệ, mà nằm ở lòng dân. Khi mỗi người dân đều tự nguyện trở thành một chiến sĩ, thì không một thế lực nào có thể khuất phục được. Ánh đèn lồng của Mẹ năm xưa không chỉ soi đường cho cách mạng, mà còn soi sáng cả tâm hồn thế hệ mai sau về bài học của lòng dũng cảm và trí tuệ dân gian.


