Ánh đèn nhỏ trong căn hầm năm ấy
Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, tại một đơn vị thông tin liên lạc trên chiến trường miền Trung, có một người lính trẻ tên Phạm Quang Huy.
Năm 1972, giữa những ngày chiến tranh khốc liệt, tại một đơn vị thông tin liên lạc trên chiến trường miền Trung, có một người lính trẻ tên Phạm Quang Huy.
Công việc của Huy không trực tiếp đối đầu với quân địch ngoài chiến tuyến.
Anh phụ trách giữ đường dây liên lạc giữa các đơn vị.
Nhiều người nghĩ đó là công việc phía sau.
Nhưng Huy hiểu rằng chỉ cần một đoạn dây bị đứt, một tín hiệu bị chậm trễ, rất nhiều nhiệm vụ có thể bị ảnh hưởng.
Vì vậy, mỗi lần nhận nhiệm vụ, anh luôn đi với sự cẩn trọng cao nhất.
Những ngày ở chiến trường, Huy thường làm việc trong những căn hầm nhỏ dưới lòng đất.
Ở đó không có ánh sáng tự nhiên.
Không có sự tiện nghi.
Chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét và những thiết bị liên lạc đơn sơ.
Nhưng chính nơi ấy lại là nơi giữ cho những thông tin quan trọng được truyền đi.
Một người đồng đội từng hỏi:
"Ở trong hầm suốt ngày như vậy, cậu có thấy buồn không?"
Huy cười:
"Có chứ. Nhưng nghĩ rằng ngoài kia có người đang cần mình thì hết buồn."
Huy là người luôn giữ tinh thần lạc quan.
Mỗi khi đồng đội mệt mỏi, anh thường kể những câu chuyện về quê nhà.
Anh kể về con đường làng nơi mình lớn lên.
Về cây đa đầu xóm.
Về những buổi chiều nghe tiếng trẻ con chơi đùa.
Anh nói:
"Sau này hòa bình, chúng ta sẽ trở về và thấy mọi thứ khác đi."
Một đồng đội hỏi:
"Cậu nghĩ lúc đó sẽ như thế nào?"
Huy trả lời:
"Chắc chắn sẽ đẹp hơn. Vì chúng ta đã cố gắng vì ngày đó."
Một lần trong mùa mưa, đường dây liên lạc bị hư hỏng nghiêm trọng.
Đơn vị cần khôi phục gấp để duy trì thông tin.
Không chờ trời sáng, Huy cùng đồng đội mang theo dụng cụ đi trong đêm.
Mưa khiến đường rừng trơn trượt.
Nước ngập nhiều đoạn.
Nhưng mọi người vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.
Khi trở về căn hầm, Huy đã kiệt sức.
Người đồng đội đưa cho anh ít nước rồi nói:
"Cậu nghỉ đi, phần còn lại để chúng tôi."
Huy chỉ cười:
"Chỉ cần mọi người cùng cố gắng là được."
Những câu nói giản dị ấy đã trở thành điều mà nhiều người nhớ về anh.
Huy không phải người thích nói về bản thân.
Anh chỉ luôn nghĩ rằng mỗi người làm tốt phần việc của mình thì cả tập thể sẽ mạnh hơn.
Một ngày cuối năm, trong một lần làm nhiệm vụ sửa lại đường dây, Huy đã không trở về.
Đồng đội tìm thấy những vật dụng quen thuộc của anh trong căn hầm nhỏ.
Bên cạnh đó là một cuốn sổ ghi chép.
Trong cuốn sổ không có những dòng than thở.
Chỉ có những ghi chú về công việc.
Những cái tên đồng đội.
Và vài dòng viết về gia đình.
Huy từng viết:
"Mong một ngày được đưa mẹ đi thăm lại những nơi mình đã đi qua."
Sau ngày hòa bình, những người đồng đội cũ vẫn nhớ về Huy.
Họ nhớ một người lính luôn ngồi bên ánh đèn nhỏ trong căn hầm.
Một người đã dành tuổi trẻ của mình để giữ cho những dòng tin không bao giờ bị gián đoạn.
Chiến tranh có những người được nhắc đến bằng những trận đánh lớn.
Nhưng cũng có những con người âm thầm ở phía sau.
Họ không xuất hiện nhiều trong những trang sử.
Nhưng chính sự tận tụy của họ đã góp phần làm nên thắng lợi.
Ánh đèn nhỏ trong căn hầm năm ấy đã tắt từ lâu.
Nhưng câu chuyện về những người lính như Phạm Quang Huy vẫn còn sáng mãi trong ký ức của một thời hoa lửa.


