Ánh đèn nơi bản núi Sùng Đô
Sùng Đô là một xã vùng cao nằm giữa núi rừng Tây Bắc hùng vĩ. Ngày nay, nơi đây đã có những con đường bê tông sạch đẹp, trường học khang trang và những đồi chè Shan tuyết xanh mướt trải dài trên sườn núi. Nhưng ít ai biết rằng, để có được cuộc sống đổi thay như hôm nay, biết bao thế hệ người dân nơi đây đã phải vượt qua muôn vàn khó khăn, gian khổ.
Trong một lần tham gia sinh hoạt Đoàn tại địa phương, em được nghe các thầy cô kể về câu chuyện của cô giáo Hoàng Thị Mai – một giáo viên từng nhiều năm cắm bản tại vùng cao Sùng Đô. Câu chuyện giản dị nhưng khiến em vô cùng xúc động.
Những năm trước đây, cuộc sống ở các bản vùng cao còn rất thiếu thốn. Đường đến trường là những con dốc đất trơn trượt, mùa đông lạnh buốt, mùa mưa thì sương mù dày đặc. Nhiều học sinh vì nhà xa, hoàn cảnh khó khăn nên thường xuyên nghỉ học giữa chừng.
Khi mới ra trường, cô Mai đã tình nguyện lên công tác tại vùng cao Sùng Đô. Ngày đầu đến bản, nhìn những lớp học đơn sơ bằng gỗ, thiếu điện, thiếu sách vở và những đứa trẻ chân đất đến trường trong giá lạnh, cô đã không cầm được nước mắt.
Dù điều kiện vô cùng khó khăn nhưng cô chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc. Mỗi ngày, cô phải đi bộ hàng giờ qua những con đường núi để đến lớp. Có hôm trời mưa lớn, đường sạt lở, cô vẫn cố gắng đến trường vì sợ học sinh chờ đợi.
Không chỉ dạy chữ, cô còn vận động từng gia đình cho con em đi học. Nhiều buổi tối, cô mang đèn pin đến từng nhà học sinh để trò chuyện với phụ huynh, giải thích rằng chỉ có học tập mới giúp các em thay đổi tương lai.
Có những học sinh nhà quá nghèo, cô dùng chính đồng lương ít ỏi của mình để mua áo ấm, sách vở và đồ dùng học tập cho các em. Mỗi lần nhìn học sinh biết đọc, biết viết, cô lại cảm thấy mọi vất vả đều xứng đáng.
Nhờ sự tận tâm của những người giáo viên như cô Mai, nhiều học sinh vùng cao Sùng Đô đã tiếp tục được đến trường, có em trở thành giáo viên, cán bộ xã, có em quay trở về quê hương để giúp đỡ bản làng.
Ngày nay, những lớp học mới đã được xây dựng khang trang hơn. Trẻ em vùng cao được học tập đầy đủ hơn trước. Nhưng người dân nơi đây vẫn luôn nhớ đến hình ảnh những người thầy, người cô lặng lẽ cống hiến giữa núi rừng Tây Bắc.
Câu chuyện của cô giáo Mai giúp em hiểu rằng anh hùng không chỉ là những người cầm súng nơi chiến trường, mà còn là những con người bình dị ngày đêm cống hiến cho quê hương bằng tất cả tình yêu thương và trách nhiệm của mình.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng em càng phải biết trân trọng sự hy sinh của thế hệ đi trước, cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng quê hương Sùng Đô ngày càng phát triển.



