ÁNH ĐÈN NƠI CUỐI XÓM
Niềm tin bền bỉ có thể thắp sáng cả những ngày tháng khó khăn nhất.

Ở cuối một con ngõ nhỏ, có một căn nhà đơn sơ luôn sáng đèn mỗi tối. Dù chiến tranh khiến cả làng chìm trong lo âu, ánh đèn ấy vẫn đều đặn thắp lên, như một thói quen không bao giờ thay đổi.
Người thắp đèn là một cụ bà đã ngoài bảy mươi tuổi. Con trai bà đang ở chiến trường xa, không biết ngày nào trở về. Nhưng tối nào bà cũng nhóm đèn, lau chùi cẩn thận như đang chuẩn bị đón con.
Có những đêm bom rơi xa xa, ánh đèn chập chờn theo từng tiếng nổ. Hàng xóm khuyên bà tắt đi cho an toàn, nhưng bà chỉ nhẹ nhàng lắc đầu.
Với bà, ánh đèn không chỉ để soi sáng căn nhà, mà còn là lời nhắn gửi: “Mẹ vẫn ở đây, vẫn chờ con.”
Thời gian trôi qua, căn nhà vẫn giản dị như thế, nhưng ánh đèn ấy đã trở thành niềm tin của cả xóm nhỏ.
Mỗi người đi qua đều cảm nhận được một sự ấm áp lạ thường.



