Cựu chiến binh

ÁNH ĐÈN PIN GIỮA ĐÊM TRƯỜNG SƠN

Nghệ An07/08/2026Đoàn xã Đạ Huoai (Đạ Huoai)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Văn Thành, sinh năm 1945. Đã hơn nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng có một đêm hành quân trên tuyến đường Trường Sơn mà tôi không bao giờ quên. Đó là kỷ niệm nhắc tôi về sự hy sinh, lòng dũng cảm và tình đồng đội của những người lính năm xưa.

Đêm ấy, đơn vị chúng tôi được giao nhiệm vụ vận chuyển đạn dược và lương thực đến một điểm tập kết phía trước. Con đường rừng quanh co, trời tối đen như mực, mưa rừng kéo dài khiến lối đi trơn trượt. Mọi người chỉ có thể bám theo nhau trong im lặng để tránh bị địch phát hiện.

Khi đoàn đang vượt qua một đoạn dốc, một đồng đội phía trước không may trượt chân xuống khe đá và bị thương ở chân. Giữa rừng sâu, không có cáng, cũng không có lực lượng chi viện. Nếu để anh ở lại thì rất nguy hiểm, còn nếu cả đơn vị dừng quá lâu sẽ ảnh hưởng đến nhiệm vụ.

Chúng tôi quyết định dùng những thân cây nhỏ và dây võng làm cáng tạm để đưa anh đi. Trời càng về khuya càng lạnh, đường đi ngày một khó khăn. Chiếc đèn pin duy nhất được che kín bằng một mảnh vải, chỉ để lộ một tia sáng nhỏ vừa đủ soi từng bước chân. Ánh sáng ấy không chỉ giúp chúng tôi tìm được lối đi mà còn tiếp thêm niềm tin để cả tổ cùng vượt qua chặng đường đầy hiểm nguy.

Đến gần sáng, chúng tôi đưa được đồng đội đến trạm quân y an toàn và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Sau này, mỗi lần gặp lại nhau, anh vẫn thường nói vui rằng chính "ánh đèn pin giữa đêm Trường Sơn" đã đưa anh trở về với cuộc sống.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ánh sáng nhỏ bé ấy vẫn còn mãi trong ký ức của tôi. Nó tượng trưng cho niềm tin, cho sự đoàn kết và tình đồng chí thiêng liêng đã giúp những người lính vượt qua bom đạn, đói rét và mọi thử thách của chiến tranh.

Hôm nay, được sống trong hòa bình, tôi càng trân trọng giá trị của độc lập, tự do. Tôi mong thế hệ trẻ sẽ luôn ghi nhớ những hy sinh của cha ông, sống có trách nhiệm, đoàn kết, không ngừng học tập và cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng phát triển. Đó là cách đẹp nhất để tiếp nối truyền thống của các thế hệ đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn