Ánh Đèn Pin Không Chiếu Vào Người Cầm Nó
Trong thời chiến tại Trường Sơn, một người lính dẫn đường dùng đèn pin để chỉ lối cho cả đơn vị di chuyển ban đêm. Nhưng có những lúc ánh đèn không chiếu vào mặt người cầm nó, mà chỉ rọi xuống đất phía trước, như thể người dẫn đường chỉ còn là một điểm tối đứng sau ánh sáng.
Ánh sáng đi trước.
Người đi sau.
Không ai nhìn thấy mặt người cầm đèn.
Chỉ thấy đường.
Một vệt sáng mỏng
trượt qua đất rừng.
Có lúc đèn rung nhẹ,
nhưng không tắt.
Không ai nói “dừng lại”.
Vì ánh sáng vẫn còn đó.
Người phía sau bước theo
đúng chỗ sáng chạm tới.
Không hỏi ai đang cầm.
Vì trong bóng tối,
chỉ cần có đường.
Đèn pin quét qua đá,
qua rễ cây,
qua khoảng trống.
Người cầm đèn
không được gọi tên.
Nhưng mọi bước chân
đều dựa vào họ.



