Thân nhân liệt sĩ, người có công

Ánh đèn pin trên ngọn dừa

Vĩnh Long12/01/2026Võ Thị Mỹ Ngọc (Xã Phú Phụng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm đó, Phú Phụng bị bao vây bởi các vọng gác dày đặc. Các chiến sĩ đặc công từ ngoài sông Cổ Chiên muốn vào đất liền phải băng qua một bãi sình lầy đầy mìn tự động và pháo sáng.

Thằng Tèo, một cậu bé chăn bò thông thạo từng gốc cây, kẽ rạch, được giao nhiệm vụ làm "ngọn hải đăng sống". Đêm đêm, Tèo leo tót lên ngọn dừa cao nhất ở bìa vườn chôm chôm. Cậu không dùng súng, chỉ có một chiếc đèn pin cũ được che chắn kỹ bằng ống tre để ánh sáng chỉ lọt ra một hướng duy nhất.

Khi thấy mặt nước sông gợn sóng — dấu hiệu quân ta đang bơi vào — Tèo bắt đầu phát tín hiệu. Một nháy ngắn, hai nháy dài: "Đường trống, vào đi!". Nếu thấy bóng tàu tuần tra, cậu tắt ngỏm đèn, im lặng như một con sóc giữa tán lá.

Có lần, một loạt đạn đại liên bắn vu vơ trúng vào thân cây dừa ngay dưới chân Tèo. Mảnh đạn găm vào gỗ, khét lẹt. Tèo run bắn người nhưng tay vẫn giữ chặt chiếc đèn pin, mắt không rời mặt sông. Nhờ những ánh sáng nhỏ nhoi ấy, hàng trăm chiến sĩ đã vượt qua "tử địa" để vào căn cứ an toàn.

Đất Phú Phụng những năm tháng đó, ngay cả đứa trẻ trên ngọn dừa cũng là một người lính canh giữ bình yên cho xóm làng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn