Ánh Đèn Pin Trong Hầm Đá
Đã hơn bốn mươi năm trôi qua nhưng ông Đinh Xuân Hậu vẫn giữ chiếc đèn pin quân dụng cũ kỹ bên cạnh những kỷ vật thời lính. Với ông, ánh sáng nhỏ bé ấy từng là niềm hy vọng giữa những đêm tối mịt mùng nơi mặt trận Vị Xuyên.
Năm 1983, ông Hậu lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc.
Ông kể rằng cuộc sống ở Vị Xuyên vô cùng gian khổ. Người lính phải sống trong những căn hầm đá chật hẹp, ngày đêm đối mặt với pháo kích và thiếu thốn đủ bề.
“Ban đêm trên chốt tối đen như mực. Ánh đèn pin là thứ rất quý đối với người lính,” ông Hậu nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 468. Những đêm không có pháo kích, anh em thường dùng đèn pin để đọc thư nhà, kiểm tra thương tích hoặc sửa lại công sự trong hầm.
Một đêm mùa mưa năm 1985, sau nhiều giờ pháo kích dữ dội, một đoạn hầm trú ẩn của đơn vị bất ngờ bị sập do đất đá đổ xuống.
Tiếng kêu cứu vang lên trong bóng tối khiến cả đơn vị lập tức lao tới cứu đồng đội. Nhưng do khói bụi mù mịt và mất điện hoàn toàn, mọi người gần như không nhìn thấy gì.
Chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Phong nhanh chóng lấy chiếc đèn pin duy nhất còn hoạt động rồi chui sâu vào đoạn hầm bị sập để tìm đồng đội mắc kẹt.
Ông Hậu xúc động kể:
“Phong vừa soi đèn vừa gọi từng người. Cậu ấy nói còn nghe tiếng đồng đội thì còn phải cứu.”
Sau gần một giờ đào bới đất đá, nhiều chiến sĩ đã được đưa ra ngoài an toàn. Nhưng đúng lúc Phong quay lại cứu người cuối cùng, một tảng đá lớn bất ngờ đổ xuống.
Chiếc đèn pin rơi xuống đất vẫn còn le lói ánh sáng giữa khói bụi mịt mù.
Ông Hậu cùng đồng đội điên cuồng đào bới cứu Phong. Khi đưa được người chiến sĩ trẻ ra ngoài, anh đã bị thương rất nặng.
Dù được chuyển xuống quân y ngay trong đêm, Nguyễn Văn Phong đã hy sinh trước khi trời sáng.
Đêm hôm ấy, cả đơn vị lặng người trong căn hầm phủ đầy đất đá. Chiếc đèn pin méo mó vì va đập được ông Hậu nhặt lại và giữ bên mình suốt những năm tháng còn chiến đấu ở Vị Xuyên.
Ông cho biết ở chiến trường năm ấy, ánh sáng nhỏ từ chiếc đèn pin không chỉ giúp người lính vượt qua bóng tối mà còn sưởi ấm tình đồng đội giữa sự sống và cái chết.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết thương do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng chiếc đèn pin cũ cùng ký ức về người đồng đội trẻ năm nào vẫn luôn hiện hữu trong trái tim ông.
Giờ đây, mỗi lần kể chuyện cho con cháu nghe, ông Hậu thường chậm rãi nói:
“Có những người lính đã dùng cả tuổi trẻ để giữ lấy ánh sáng bình yên cho Tổ quốc. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống có trách nhiệm với quê hương, đất nước.”



