Ánh đèn quân y giữa đại ngàn
Mùa xuân năm 1970, khi vừa tốt nghiệp lớp y tá quân đội, bà Nguyễn Thị Minh tình nguyện vào chiến trường Tây Nguyên. Trạm quân y nơi bà công tác chỉ là những căn hầm nhỏ được dựng bằng tre, nứa và phủ kín lá rừng để tránh máy bay trinh sát.
Những ngày cao điểm chiến sự, thương binh được chuyển về liên tục. Có hôm, từ chiều đến sáng hôm sau, bà cùng các bác sĩ không rời bàn mổ. Ánh sáng duy nhất là vài chiếc đèn dầu nhỏ đặt trong góc hầm.
Một chiến sĩ bị thương rất nặng nắm lấy tay bà thì thầm: "Nếu tôi không qua khỏi, nhờ chị gửi lời về mẹ..." Câu nói ấy khiến bà nghẹn ngào, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh để tiếp tục công việc.
May mắn, người chiến sĩ ấy được cứu sống. Hai mươi năm sau, ông tìm lại bà để nói lời cảm ơn. Đó là cuộc gặp khiến bà xúc động nhất trong cuộc đời.
Sau chiến tranh, bà trở thành bác sĩ tại bệnh viện huyện, dành cả cuộc đời chăm sóc sức khỏe nhân dân. Với bà, cứu người trong chiến tranh hay thời bình đều là sứ mệnh thiêng liêng.



