Ánh Đèn Trắng Giữa Đêm Y Tế Huyện Nghèo
Câu chuyện ca ngợi sự tận tụy, hy sinh thầm lặng của những người thầy thuốc cách mạng trong những năm tháng khó khăn sau chiến tranh. Thiếu thốn từ thuốc men, trang thiết bị y tế cho đến điện nước, họ vẫn ngày đêm bám bản, bám giường bệnh, vượt qua đường sá hiểm trở để cứu chữa người bệnh, mang lại niềm tin và sự sống cho đồng bào các dân tộc vùng cao.
Ánh Đèn Trắng Giữa Đêm Y Tế Huyện Nghèo
Nhân chứng lịch sử: Bác sĩ Nguyễn Thị Thanh (sinh năm 1952, nguyên là bác sĩ đa khoa tại Bệnh viện Đa khoa huyện vùng cao tỉnh Hà Giang trong giai đoạn hậu chiến thập niên 1970 - 1980).
Mô tả câu chuyện: Câu chuyện ca ngợi sự tận tụy, hy sinh thầm lặng của những người thầy thuốc cách mạng trong những năm tháng khó khăn sau chiến tranh. Thiếu thốn từ thuốc men, trang thiết bị y tế cho đến điện nước, họ vẫn ngày đêm bám bản, bám giường bệnh, vượt qua đường sá hiểm trở để cứu chữa người bệnh, mang lại niềm tin và sự sống cho đồng bào các dân tộc vùng cao.
Nội dung chi tiết câu chuyện
Mùa đông năm 1978, các tỉnh miền núi phía bắc chìm trong cái lạnh cắt da cắt thịt của những đợt sương muối kéo dài. Bệnh viện tuyến huyện lúc bấy giờ chỉ là những dãy nhà cấp bốn vách đất lợp fibro cement sơ sài, thiếu thốn trăm bề từ viên thuốc hạ sốt, chai dịch truyền cho đến nguồn điện thắp sáng ổn định.
Khi ấy, bác sĩ Thanh mới 26 tuổi, vừa tốt nghiệp trường Đại học Y khoa Hà Nội không lâu. Xếp lại cơ hội làm việc tại các bệnh viện lớn dưới xuôi, chị tình nguyện lên nhận công tác tại vùng cao nguyên đá khắc nghiệt, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ và tấm lòng lương y như từ mẫu.
Vào một đêm khuya tháng Chạp, gió bấc thổi ào ào rít qua từng khe cửa, nhiệt độ ngoài trời hạ xuống mức suýt 0 độ. Bệnh viện lúc này chỉ còn ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn măng-sông đặt trên bàn trực.
"Đêm hôm đó, một bà mẹ người đồng bào Mông được người nhà khiêng bằng võng tre vượt hơn chục cây số đường rừng đến cấp cứu trong tình trạng sinh khó, băng huyết nặng. Lúc ấy, cơ sở vật chất cực kỳ nghèo nàn, điện không có, máu dự trữ thì không có sẵn," bác sĩ Thanh bồi hồi nhớ lại khoảnh khắc căng thẳng nhất cuộc đời làm nghề.
Nhận định tình thế nguy kịch "ngàn cân treo sợi tóc", không một chút do dự, bác sĩ Thanh lập tức quyết định tiến hành ca phẫu thuật cấp cứu ngay dưới ánh đèn pin và ánh sáng yếu ớt của đèn măng-sông do y tá phụ tá cầm hộ.
Trong cái lạnh thấu xương của đêm đông, những giọt mồ hôi vẫn túa ra trên trán nữ bác sĩ trẻ. Bằng đôi bàn tay khéo léo, sự quyết đoán và kinh nghiệm xử lý tình huống khẩn cấp, chị cùng kíp trực đã kiên trì thực hiện từng mũi khâu, giằng co từng giây phút để giành giật lại sự sống cho cả người mẹ và đứa trẻ sơ sinh.
Đến gần sáng, tiếng khóc oe oe cất lên khỏe mạnh trong căn phòng trực đơn sơ. Nhìn nụ cười rạng rỡ và ánh mắt biết ơn sâu sắc của người chồng bản cùng sự thở phào nhẹ nhõm của đồng nghiệp, bác sĩ Thanh cảm thấy mọi gian khổ, nhọc nhằn của tuổi trẻ dường như tan biến hết, nhường chỗ cho niềm hạnh phúc thiêng liêng của nghề y.
Bạn có muốn tôi tiếp tục chia sẻ thêm một câu chuyện khác về những thầy cô giáo bám bản mang chữ đến cho trẻ em vùng cao trong những năm tháng xây dựng lại quê hương không?


