ÁNH ĐÈN TRÊN DỐC ĐÁ
Người soi đường cho dân bản giữa đêm tố
Con dốc đá đầu bản rất nguy hiểm mỗi khi trời mưa. Thào Seo Lử tự nguyện mang đèn dầu đứng ở khúc cua hiểm trở nhất để soi đường cho bà con và dân quân đi qua ban đêm. Có hôm gió mạnh làm ngọn đèn liên tục tắt, anh phải dùng áo che lửa suốt nhiều giờ. Một lần, một cụ già trượt chân gần mép vực, Lử lập tức lao tới kéo lại trong gang tấc. Sau hôm ấy, mọi người gọi anh là “ngọn đèn của Dền Sáng”. Dù công việc vất vả, anh chưa từng bỏ một đêm nào. Giữa thời hoa lửa, ánh đèn nhỏ ấy đã mang lại niềm tin cho biết bao người dân vùng cao.


