ÁNH ĐÈN TRONG ĐÊM
Câu chuyện kể về bà Nguyễn Thị Mai trong những năm tháng tham gia dân công hỏa tuyến. Giữa lúc chiến tranh ác liệt, bà cùng đồng đội ngày đêm vận chuyển lương thực và thuốc men phục vụ chiến trường. Trong một chuyến đi đầy hiểm nguy, bà đã dũng cảm cứu người đồng đội bị thương và bảo vệ số thuốc quý giá. Câu chuyện thể hiện lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và tình đồng đội sâu sắc của thế hệ thanh niên thời chiến.
Trong căn nhà nhỏ ở xã Sơn Thủy, bà Nguyễn Thị Mai vẫn cẩn thận lưu giữ một chiếc đèn dầu đã cũ. Lớp sơn bên ngoài đã bong tróc, mặt kính cũng không còn nguyên vẹn, nhưng đối với bà, đó là kỷ vật thiêng liêng gắn với những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ và tự hào.
Năm 1969, khi vừa tròn 18 tuổi, bà Mai tình nguyện tham gia lực lượng dân công hỏa tuyến. Công việc của bà và đồng đội là vận chuyển gạo, thuốc men, thư từ và tài liệu đến các đơn vị đang chiến đấu.
Để tránh máy bay địch, mọi người thường lên đường vào ban đêm. Chiếc đèn dầu nhỏ chỉ được thắp sáng trong những đoạn rừng kín. Khi đến khu vực trống trải, tất cả phải tắt đèn và lần bước trong bóng tối.
Bà Mai nhớ nhất một chuyến vận chuyển thuốc men vào cuối năm 1970. Đêm hôm ấy, mưa lớn kéo dài, con đường rừng trở nên trơn trượt. Mỗi người mang trên vai một túi thuốc cùng một phần lương thực. Mặc dù mệt mỏi, mọi người vẫn động viên nhau phải đưa hàng đến nơi trước khi trời sáng.
Khi đoàn đang vượt qua một con suối thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Pháo sáng được thả xuống, soi rõ cả một vùng núi rừng. Tiếp đó, những tiếng bom nổ vang lên làm mặt đất rung chuyển.
Mọi người nhanh chóng tìm chỗ trú ẩn. Trong lúc chạy, chị Lê Thị Hoa, người đồng đội đi bên cạnh bà Mai, bị trượt chân ngã xuống suối và bị thương ở chân. Không chút do dự, bà Mai quay lại kéo chị Hoa lên bờ.
Bà giấu những túi thuốc vào một hốc đá rồi dùng chiếc khăn trên cổ băng tạm vết thương cho đồng đội. Hai người nằm sát dưới bụi cây, chờ máy bay địch rời khỏi khu vực.
Bà Mai kể:
“Lúc đó, tôi rất sợ nhưng không thể bỏ đồng đội lại. Tôi chỉ nghĩ phải cứu người và giữ bằng được số thuốc, vì phía trước còn rất nhiều thương binh đang chờ.”
Khi tiếng máy bay đã xa dần, bà Mai cõng chị Hoa trên lưng, đồng thời mang theo những túi thuốc còn lại. Con đường phía trước vẫn còn xa, đôi chân bà nhiều lần trượt ngã nhưng bà nhất quyết không dừng bước.
Gần sáng, hai người đã gặp lại đoàn và đưa toàn bộ số thuốc đến nơi an toàn. Các chiến sĩ ở đơn vị vô cùng xúc động khi nhìn thấy bà Mai với quần áo ướt sũng, đôi chân rớm máu nhưng vẫn ôm chặt túi thuốc trong tay.
Sau chuyến đi ấy, bà Mai tiếp tục tham gia nhiều nhiệm vụ khác. Có những đêm bà phải đi liên tục hàng chục kilômét; có những ngày chỉ ăn cơm độn sắn và uống nước suối. Dù cuộc sống vô cùng thiếu thốn, bà và đồng đội chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc.
Điều khiến bà nhớ nhất không phải là những gian khổ mà chính là tình cảm giữa những người đồng đội. Mọi người chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước; người khỏe giúp người yếu; khi gặp nguy hiểm, không ai bỏ lại ai.
Bà xúc động chia sẻ:
“Thế hệ chúng tôi khi ấy còn rất trẻ. Ai cũng có những ước mơ riêng nhưng đều sẵn sàng gác lại vì Tổ quốc. Nhiều đồng đội đã không có ngày trở về. Những người còn sống phải luôn ghi nhớ và biết ơn sự hy sinh ấy.”
Sau ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Mai trở về quê hương, xây dựng gia đình và tích cực lao động sản xuất. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, bà vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan và thường xuyên tham gia các hoạt động tại địa phương.
Giờ đây, chiếc đèn dầu năm xưa vẫn được bà đặt trang trọng trong tủ kính. Mỗi khi con cháu quây quần, bà lại kể về những chuyến đi trong đêm, về những người đồng đội đã cùng bà vượt qua mưa bom, bão đạn.
Câu chuyện “Ánh đèn trong đêm” là một ký ức bình dị nhưng xúc động về lòng dũng cảm, đức hy sinh và tình đồng đội trong chiến tranh. Ánh đèn nhỏ bé năm xưa không chỉ soi đường cho những chuyến vận chuyển mà còn tượng trưng cho niềm tin vào ngày đất nước hòa bình, thống nhất.
Một thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao đẹp của thế hệ cha anh sẽ mãi là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và chung sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



