Cựu Thanh niên xung phong

Ánh đèn trong đêm bom

Tôi vẫn nhớ như in những đêm Trường Sơn không ngủ. Đêm tối dày đặc, rừng im lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim. Nhưng chỉ một lúc sau, tất cả bị xé toạc bởi tiếng máy bay và những loạt bom dội xuống.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi vẫn nhớ như in những đêm Trường Sơn không ngủ. Đêm tối dày đặc, rừng im lặng đến mức có thể nghe rõ từng nhịp tim. Nhưng chỉ một lúc sau, tất cả bị xé toạc bởi tiếng máy bay và những loạt bom dội xuống. Chúng tôi – những cô gái thanh niên xung phong – quen gọi đó là “đêm làm việc”. Nhiệm vụ của đơn vị tôi là dẫn đường cho xe qua những đoạn nguy hiểm. Không có biển báo, không có đèn điện, chúng tôi chính là những “cọc tiêu sống” giữa tuyến lửa. Mỗi người cầm một chiếc đèn nhỏ. Ánh đèn yếu ớt lắm, chỉ đủ soi một khoảng đất trước mặt. Nhưng chính những ánh đèn ấy lại là sự sống của những đoàn xe trong đêm tối. Tôi còn nhớ một đêm mưa. Mưa rừng nặng hạt, đường trơn như đổ mỡ. Chúng tôi đứng dọc hai bên đường, tay cầm đèn, mắt dõi theo từng chiếc xe. Bỗng tiếng máy bay vọng lại từ xa. Tim tôi thắt lại. “Chuẩn bị!” – tiếng chị tổ trưởng vang lên. Chúng tôi không ai nói với ai, chỉ siết chặt chiếc đèn trong tay. Ánh đèn run run theo gió và cả theo nhịp tim. Bom bắt đầu rơi. Đất rung lên, không khí đặc quánh mùi khói và đất. Có người phải nằm rạp xuống. Nhưng khi tiếng bom vừa ngớt, chúng tôi lại bật dậy, giơ cao đèn lên. Bởi đoàn xe vẫn đang tiến về phía trước. Trong ánh sáng chập chờn, tôi nhìn thấy Lan – cô bạn đứng cách tôi vài bước. Dù mưa tạt vào mặt, dù bom vừa rơi gần đó, Lan vẫn đứng thẳng, giơ cao chiếc đèn. Lan quay sang tôi, cười:
“Đèn mình còn sáng là xe còn đi được!” Tôi gật đầu, cảm thấy lòng mình ấm lên giữa đêm lạnh. Chúng tôi đứng đó, giữa mưa, giữa bom, giữ cho ánh đèn không tắt. Từng chiếc xe lặng lẽ đi qua, ánh đèn pha quét qua gương mặt lấm lem của chúng tôi. Khi chiếc xe cuối cùng đi qua, chúng tôi mới thở phào. Lúc ấy, tay tôi đã tê cứng, chân run lên vì lạnh và mệt. Nhưng nhìn ánh đèn vẫn còn le lói trong tay, tôi bất giác mỉm cười. Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi trở lại nơi ấy. Con đường giờ đã rộng mở, có đèn điện sáng trưng. Không còn bom đạn, không còn những đêm căng thẳng. Nhưng mỗi khi nhìn thấy ánh đèn trong đêm, tôi lại nhớ về những chiếc đèn nhỏ năm xưa – những ánh sáng yếu ớt nhưng kiên cường, soi đường cho biết bao chuyến xe. Với tôi, “ánh đèn trong đêm bom” không chỉ là một kỷ niệm. Đó là biểu tượng của lòng dũng cảm.
Là niềm tin không tắt giữa gian khó.
Và là ánh sáng của tuổi trẻ – đã từng cháy lên rực rỡ giữa những ngày tháng khốc liệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn