Bài viết

Ánh đèn trong đêm của Hồ Chí Minh

Hà Tĩnh16/04/2026Nguyễn Thị Kim Ngân (Nguyễn Thị Kim Ngân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một đêm mùa đông năm 1947, giữa núi rừng Việt Bắc lạnh giá. Cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp đang bước vào giai đoạn gian nan nhất. Bộ đội thiếu thốn đủ thứ, từ lương thực đến thuốc men, áo quần. Trong hoàn cảnh ấy, có một con người vẫn ngày đêm trăn trở cho vận mệnh dân tộc — Bác Hồ.

Đêm đã khuya, mọi người trong lán đều đã ngủ, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét vẫn sáng trong căn nhà sàn nhỏ. Bác vẫn ngồi đó, trước bàn làm việc giản dị, chăm chú đọc tài liệu. Từng trang giấy được lật nhẹ, từng dòng chữ được suy ngẫm kỹ càng. Bác làm việc không phải cho riêng mình, mà cho cả một dân tộc đang khát khao tự do.

Một chiến sĩ cảnh vệ đi tuần ngang qua, thấy đèn vẫn sáng thì khẽ bước vào. Anh nhẹ nhàng nói:

— Thưa Bác, đã khuya rồi, Bác nên nghỉ để giữ sức khỏe ạ.

Bác ngẩng lên, ánh mắt hiền từ nhưng sâu lắng:

— Chú ngủ đi, Bác còn phải làm việc. Nước ta chưa độc lập, đồng bào ta còn khổ, Bác ngủ sao yên được?

Câu nói giản dị ấy khiến người chiến sĩ lặng đi. Anh không biết nói gì thêm, chỉ khẽ cúi đầu rồi bước ra ngoài. Gió rừng vẫn thổi lạnh, nhưng trong lòng anh bỗng thấy ấm lạ thường.

Những ngày sau đó, chiến sĩ ấy để ý thấy Bác không chỉ làm việc khuya mà còn sống vô cùng giản dị. Bữa ăn của Bác chỉ có vài món rau rừng, đôi khi thêm chút cá khô. Chiếc áo Bác mặc đã sờn vai, đôi dép cao su đã mòn nhưng vẫn được Bác nâng niu sử dụng.

Có lần, đơn vị gửi biếu Bác một chiếc chăn ấm mới. Nhưng chỉ ít hôm sau, mọi người lại thấy Bác dùng chiếc chăn cũ. Hỏi ra mới biết, Bác đã đem chiếc chăn mới tặng cho một chiến sĩ bị ốm.

Bác nói:

— Chú ấy cần hơn Bác.

Chỉ một câu nói thôi, nhưng chứa đựng cả tấm lòng bao la.

Không chỉ quan tâm đến bộ đội, Bác còn luôn nghĩ đến nhân dân. Mỗi khi nhận được thư của đồng bào, dù bận rộn đến đâu, Bác cũng cố gắng đọc và hồi âm. Có những lá thư của thiếu nhi, nét chữ còn nguệch ngoạc, Bác vẫn nâng niu như một báu vật.

Bác không phải là một vị lãnh tụ xa cách. Bác gần gũi như một người ông, một người cha. Bác lắng nghe, chia sẻ và luôn đặt lợi ích của nhân dân lên trên hết.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn