ÁNH ĐÈN TRONG ĐÊM
ÁNH ĐÈN TRONG ĐÊM
Đêm ấy trời mưa rất lớn.
Con đường đất dẫn qua khu rừng trở nên trơn trượt. Những người thanh niên xung phong vẫn lặng lẽ làm nhiệm vụ dưới màn mưa.
Trong số họ có Lan, một cô gái mới ngoài hai mươi tuổi.
Lan quê ở một làng nhỏ miền Trung. Trước ngày lên đường, cha cô đưa cho cô một chiếc đèn dầu nhỏ.
Ông nói:
“Đường xa, đêm tối. Con cứ giữ lấy mà dùng.”
Lan cười:
“Con đi cùng đồng đội, cha đừng lo.”
Cha cô nhìn con gái rồi nói:
“Cha không lo con sợ gian khổ. Cha chỉ mong con luôn nhớ đường về.”
Lan ôm chiếc đèn vào lòng.
“Con sẽ về.”
Chiếc đèn dầu theo Lan qua rất nhiều đêm.
Mỗi khi công việc tạm yên, cô lại đặt chiếc đèn bên cạnh ba lô.
Ánh sáng nhỏ bé ấy khiến cô nhớ đến căn nhà.
Nhớ cha.
Nhớ mẹ.
Nhớ tiếng gà gáy mỗi sáng và mùi khói bếp quen thuộc.
Một người bạn hỏi:
“Lan, sao cậu quý chiếc đèn ấy thế?”
Lan mỉm cười:
“Cha mình đưa cho.”
“Ông bảo mình phải nhớ đường về.”
Người bạn cười:
“Vậy nhất định cậu phải về.”
Lan gật đầu.
“Nhất định.”
Một đêm nọ, khi mọi người đang nghỉ, Lan nhận được một lá thư từ quê.
Cha cô viết rằng mùa này ruộng lúa tốt, cây bưởi trước nhà đã ra hoa.
Cuối thư, ông viết:
“Cha vẫn để cửa mỗi tối. Khi nào con về, cứ đẩy cửa bước vào.”
Lan đọc đến đó thì mỉm cười.
Cô gấp lá thư lại thật cẩn thận.
Đêm ấy, cô ngủ bên chiếc đèn dầu.
Trong giấc mơ, cô thấy mình đang đi trên con đường làng.
Phía trước là cha.
Ông đứng dưới hiên nhà, tay cầm chiếc đèn.
“Về rồi đấy à?”
Lan chạy tới.
“Con về rồi.”
Những năm tháng tiếp theo vẫn còn nhiều gian khó.
Lan và đồng đội tiếp tục làm nhiệm vụ.
Chiếc đèn dầu vẫn ở bên cô.
Có lần nó bị méo.
Có lần bấc đèn cháy gần hết.
Lan vẫn giữ lại.
Cô nghĩ:
“Nó đã đi cùng mình lâu như vậy rồi.”
Rồi ngày bình yên cũng đến.
Lan trở về quê vào một buổi chiều.
Con đường làng vẫn còn đó.
Hàng tre vẫn xanh.
Cây bưởi trước nhà đã lớn hơn rất nhiều.
Lan đứng trước cánh cửa.
Cô đẩy nhẹ.
Cánh cửa mở ra.
Cha cô đang ngồi bên hiên.
Ông đã già đi nhiều.
Nhìn thấy con gái, ông đứng bật dậy.
“Lan?”
Cô chạy đến ôm cha.
“Con về rồi.”
Cha cô không nói gì.
Ông chỉ đặt bàn tay lên vai con gái.
Một lúc lâu sau, ông mới hỏi:
“Chiếc đèn đâu?”
Lan bật cười qua những giọt nước mắt.
“Con vẫn giữ.”
Cô lấy chiếc đèn dầu từ trong túi ra.
Nó đã cũ, méo mó và phủ đầy dấu vết của những năm tháng gian khổ.
Cha cô cầm lấy.
Ông lau nhẹ lớp bụi trên thân đèn.
“Cha biết con sẽ mang nó về.”
Lan nhìn cha.
“Vì cha bảo con phải nhớ đường về mà.”
Nhiều năm sau, chiếc đèn dầu được đặt trên chiếc tủ gỗ trong căn nhà.
Nó không còn được thắp mỗi đêm.
Nhưng Lan không bao giờ vứt đi.
Mỗi khi những đứa trẻ trong làng đến chơi, chúng thường hỏi:
“Cô Lan ơi, chiếc đèn này có gì đặc biệt vậy?”
Lan mỉm cười.
“Ngày trước, nó đã soi đường cho cô.”
“Và quan trọng hơn, nó nhắc cô rằng ở cuối con đường luôn có một mái nhà đang chờ.”
Ngoài sân, nắng chiều rơi xuống những luống hoa.
Lan nhìn chiếc đèn thật lâu.
Cô hiểu rằng trong những năm tháng gian khó, thứ giúp con người bước tiếp đôi khi không phải là điều gì lớn lao.
Có thể chỉ là một lá thư.
Một lời hứa.
Một món đồ nhỏ của gia đình.
Hoặc đơn giản là niềm tin rằng sau tất cả những con đường xa xôi, vẫn có một mái nhà chờ mình trở về.
Và chiếc đèn dầu năm ấy vẫn nằm yên trên chiếc tủ cũ.
Như một chứng nhân lặng lẽ của một thời hoa lửa.
Ánh sáng của nó đã nhỏ bé, nhưng đủ để soi một con đường.
Con đường trở về.


