Ánh đèn trong đêm lửa
Năm 1969, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra vô cùng ác liệt, ở một làng quê nhỏ thuộc Hà Nam có cô gái tên Hương vừa tròn hai mươi tuổi.
Hương là con gái của một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống cách mạng. Cha cô từng tham gia dân công hỏa tuyến, còn mẹ ngày ngày vừa làm ruộng vừa chăm sóc gia đình. Từ nhỏ, Hương đã quen với tiếng còi báo động và những đêm cả làng phải tắt đèn trú bom.
Dù cuộc sống vất vả, Hương luôn là cô gái lạc quan, chăm chỉ và học rất giỏi. Cô thường nói với bạn bè:
— Khi đất nước hòa bình, mình sẽ trở thành cô giáo để dạy chữ cho trẻ em trong làng.
Nhưng chiến tranh không cho phép tuổi trẻ được bình yên lâu dài. Khi phong trào thanh niên xung phong được phát động, Hương đã viết đơn tình nguyện tham gia tuyến lửa Trường Sơn.
Ngày lên đường, mẹ ôm cô thật chặt:
— Mẹ chỉ mong con giữ vững niềm tin và trở về an toàn.
Hương mỉm cười:
— Con đi để sau này những đứa trẻ sẽ được học trong những ngày không còn tiếng bom, mẹ ạ.
Trên tuyến đường Trường Sơn, công việc của Hương là dẫn đường cho xe vận tải ban đêm, tải thương và tiếp tế lương thực. Những đêm không trăng, cô cầm chiếc đèn pin nhỏ soi từng đoạn đường giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu.
Đồng đội thường gọi cô là “ánh đèn nhỏ”, bởi ở đâu có Hương là ở đó có sự bình tĩnh, niềm tin và sự động viên.
Một đêm mưa lớn, đoàn xe chở thuốc men ra tiền tuyến bị mắc kẹt vì đoạn đường sạt lở. Nếu không kịp thông đường, nhiều chiến sĩ bị thương phía trước sẽ gặp nguy hiểm.
Không ngần ngại, Hương cùng tổ thanh niên xung phong lao ra giữa mưa bom để dọn đường. Cô cầm chiếc đèn pin soi lối cho xe đi qua, miệng vẫn không ngừng hô lớn:
— Cố lên! Chỉ cần qua được đoạn này thôi!
Đoàn xe cuối cùng cũng vượt qua an toàn. Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, một trận bom bất ngờ trút xuống. Hương đã mãi mãi nằm lại bên con đường mình từng soi sáng.
Ngày đất nước thống nhất, trường tiểu học mới xây ở quê cô được mang tên Hương. Trước cổng trường, hàng phượng đỏ nở rực mỗi mùa hè như nhắc nhớ về cô gái trẻ với ước mơ làm cô giáo năm nào.
Ánh đèn nhỏ của Hương đã tắt giữa đêm lửa chiến tranh, nhưng ánh sáng của lòng dũng cảm, của khát vọng hòa bình và tuổi trẻ cống hiến ấy sẽ mãi không bao giờ tắt trong lòng quê hương.



