Ánh đèn trong đêm mưa
Đêm ấy, mưa rơi nặng hạt. Gió thổi hun hút qua những con phố vắng. Trong khi mọi người đang vội vã trở về nhà, thì ở góc đường nhỏ, vẫn có một bóng người lặng lẽ cúi mình bên những vũng nước đen ngòm – đó là cô lao công Trần Thị Hòa. Chiếc áo mưa mỏng không đủ che đi cái lạnh, nước mưa hòa lẫn nước bẩn thấm ướt đôi tay đã chai sần. Cô cần mẫn quét từng đống rác bị gió cuốn tung, gom lại gọn gàng. Công việc của cô chẳng ai để ý, nhưng nếu thiếu đi, thành phố sẽ trở nên nhếch nhác biết bao. Cô k
Đêm ấy, mưa rơi nặng hạt. Gió thổi hun hút qua những con phố vắng. Trong khi mọi người đang vội vã trở về nhà, thì ở góc đường nhỏ, vẫn có một bóng người lặng lẽ cúi mình bên những vũng nước đen ngòm – đó là cô lao công Trần Thị Hòa.
Chiếc áo mưa mỏng không đủ che đi cái lạnh, nước mưa hòa lẫn nước bẩn thấm ướt đôi tay đã chai sần. Cô cần mẫn quét từng đống rác bị gió cuốn tung, gom lại gọn gàng. Công việc của cô chẳng ai để ý, nhưng nếu thiếu đi, thành phố sẽ trở nên nhếch nhác biết bao.
Cô kể, đã hơn mười năm làm nghề này. Có những đêm mưa bão, khi cây đổ, rác ngập đường, cô phải làm việc gấp đôi, gấp ba. Có lúc mệt đến mức chỉ muốn ngồi xuống nghỉ, nhưng nhìn con phố dần sạch lại, cô lại có thêm động lực.
Một lần, cô nhặt được túi tiền lớn. Trong khoảnh khắc, cô nghĩ đến gia đình còn khó khăn. Nhưng rồi, cô quyết định tìm người đánh mất để trả lại. “Mình nghèo nhưng không thể mất đi lòng tự trọng,” cô nói.
Giữa cuộc sống vội vã, cô Hòa như một ánh đèn nhỏ trong đêm mưa – lặng lẽ nhưng ấm áp, soi sáng lòng người bằng sự trung thực và tận tụy.



