Ánh Đèn Trong Đêm Tối
Những năm kháng chiến, quê tôi ở Khánh Thiện không có lấy một đêm nào thật sự yên tĩnh. Bom đạn có thể đến bất cứ lúc nào, nhưng cũng chính trong những đêm tối ấy, chúng tôi lại tìm thấy ánh sáng của niềm tin và tình đồng đội.
Có một lần, đơn vị tôi nhận nhiệm vụ giữ liên lạc giữa hai khu vực bị chia cắt. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm vì phải đi qua một cánh đồng trống, nơi địch thường phục kích. Đêm đó trời không trăng, gió thổi hun hút, cỏ lau rì rào như có người di chuyển. Tôi được giao mang bức điện khẩn sang bên kia.
Tôi bò thấp người, từng chút một tiến qua cánh đồng. Mỗi bước đi đều phải tính toán cẩn thận. Đi được nửa đường thì bất ngờ có pháo sáng bắn lên, cả không gian sáng rực. Tôi lập tức nằm rạp xuống, tim đập dồn dập. Tiếng bước chân địch vang lên gần đó. Tôi nắm chặt bức điện trong tay, tự nhủ dù có chuyện gì cũng không được để mất.
Ngay lúc ấy, từ phía xa bỗng xuất hiện một ánh đèn nhỏ lập lòe. Đó là tín hiệu quen thuộc của đơn vị bạn. Nhờ ánh đèn ấy, tôi xác định được hướng đi trong bóng tối và nhanh chóng lợi dụng lúc địch sơ hở để vượt qua. Khi trao được bức điện tận tay đồng đội, tôi mới thở phào, cả người rã rời vì căng thẳng.
Sau này mới biết, người cầm đèn hôm đó cũng đang mạo hiểm tính mạng để dẫn đường cho tôi. Chúng tôi không kịp gặp nhau, cũng chẳng biết rõ mặt nhau, nhưng chính ánh đèn nhỏ bé ấy đã giúp hoàn thành nhiệm vụ và giữ vững liên lạc cho cả đơn vị.
Giờ đây, mỗi khi nhìn thấy ánh đèn trong đêm, dù là ngọn đèn dầu hay ánh điện sáng nơi làng quê, tôi lại nhớ về đêm tối năm ấy. Ánh sáng khi đó không chỉ giúp soi đường, mà còn là biểu tượng của niềm tin, của sự gắn kết giữa những con người sẵn sàng hy sinh vì nhau và vì quê hương.



