Ánh đèn trong đêm trở về
.
Bà Ngọc sống ở một ngôi làng nhỏ gần tuyến đường hành quân.
Một đêm khuya, bà nghe tiếng gõ cửa rất nhẹ. Mở ra, bà thấy một người lính trẻ, quần áo rách, mặt đầy bụi.
“Cậu ấy chỉ nói: ‘Cho cháu xin bát nước…’”
Bà mời vào, cho ăn chút cơm nguội. Cậu ăn rất chậm, như sợ hết.
Sau một lúc, cậu kể mình bị lạc đơn vị nhiều ngày, không biết còn ai sống không.
Bà thắp một ngọn đèn dầu nhỏ, đặt giữa nhà.
“Ăn xong thì ngủ đi con, mai hẵng đi.”
Đêm đó, ngọn đèn cháy suốt.
Sáng hôm sau, cậu lính rời đi, cúi đầu cảm ơn.
Nhiều năm sau, một người đàn ông quay lại, mang theo quà.
“Cháu đây… đêm hôm đó được cô cho ở nhờ.”
Bà Ngọc cười:
“Chỉ là một ngọn đèn nhỏ thôi… nhưng có khi đủ để soi đường cho một người trở về.”


