Cựu chiến binh

Ánh Đèn Trong Đêm Trường sơn

Lào Cai05/05/2026Lê Văn Minh (đoàn thanh niên xã khánh hoà)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm Trường Sơn năm ấy tối đến mức tôi có cảm giác như cả bầu trời đã bị nuốt chửng. Tôi khi đó mới 19 tuổi, lần đầu tham gia vận chuyển lương thực vào chiến trường. Mỗi bước chân đều run lên vì vừa mệt vừa sợ, nhưng không ai dám nói ra.

Con đường chúng tôi đi chỉ là lối mòn xuyên rừng, trơn trượt sau cơn mưa. Ba lô nặng trĩu trên vai, nhiều lúc tôi tưởng mình không thể bước tiếp. Nhưng nhìn những người đi trước vẫn lặng lẽ tiến lên, tôi lại cố gắng gượng dậy.

Giữa bóng tối dày đặc ấy, một ánh đèn dầu nhỏ bất ngờ xuất hiện. Đó là anh Ba, người luôn đi đầu. Anh không đi nhanh, chỉ đứng lại, giơ cao ngọn đèn để từng người có thể nhìn thấy đường. Anh nói một câu mà tôi nhớ suốt đời rằng chỉ cần còn ánh sáng, chúng ta sẽ không lạc lối.

Đêm đó kéo dài tưởng như vô tận. Có người trượt ngã, có người kiệt sức, nhưng không ai bị bỏ lại phía sau. Chúng tôi đi cùng nhau, nương tựa vào ánh đèn nhỏ và vào nhau để vượt qua.

Sau chiến tranh, tôi đã đi qua nhiều nơi có ánh điện sáng rực, nhưng chưa bao giờ quên được ánh đèn dầu năm ấy. Nó không chỉ soi đường, mà còn soi sáng cả niềm tin sống trong tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn