Ánh Đèn Trong Đêm Trường Sơn
Câu chuyện kể lại ký ức của cựu thanh niên xung phong Trần Thị Lan trong những năm tháng làm nhiệm vụ mở đường, đảm bảo giao thông trên tuyến đường Trường Sơn trong thời kỳ chiến tranh. Dù bom đạn ác liệt, thiếu thốn và nguy hiểm luôn rình rập, những thanh niên xung phong vẫn ngày đêm bám đường, sửa đường để những đoàn xe kịp thời ra tiền tuyến. Ánh đèn nhỏ trong đêm trở thành biểu tượng của ý chí, lòng dũng cảm và tinh thần cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam trong một thời hoa lửa.
Những năm chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt, tuyến đường Trường Sơn là con đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam. Cựu thanh niên xung phong Trần Thị Lan khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, đã tình nguyện rời quê hương để tham gia lực lượng mở đường trên tuyến đường chiến lược này.
Công việc của chị và đồng đội vô cùng gian khổ. Ban ngày máy bay địch thường xuyên ném bom, vì vậy phần lớn công việc phải thực hiện vào ban đêm. Khi tiếng bom vừa dứt, các đội thanh niên xung phong lại nhanh chóng có mặt trên đường để san lấp hố bom, dọn đá, sửa lại những đoạn đường bị hư hỏng. Tất cả đều làm trong ánh sáng yếu ớt của những chiếc đèn dầu nhỏ.
Một đêm mưa rừng xối xả, con đường vừa bị bom đánh trúng, tạo nên nhiều hố sâu chắn ngang lối đi của đoàn xe chở hàng ra tiền tuyến. Nếu không sửa kịp, đoàn xe sẽ phải dừng lại, ảnh hưởng đến nhiệm vụ chi viện. Không chần chừ, chị Lan cùng đồng đội nhanh chóng lao ra mặt đường. Dưới ánh đèn nhỏ le lói, họ dùng cuốc, xẻng và cả đôi tay của mình để lấp hố bom, san lại mặt đường.
Mưa càng lúc càng lớn, bùn đất bám đầy quần áo, nhưng không ai bỏ cuộc. Sau nhiều giờ làm việc liên tục, con đường cuối cùng cũng được thông. Khi đoàn xe lăn bánh qua an toàn, mọi người nhìn nhau mỉm cười trong niềm vui và sự tự hào.
Nhiều năm đã trôi qua, mỗi khi nhớ lại những đêm làm việc dưới ánh đèn nhỏ trên tuyến đường Trường Sơn, cựu thanh niên xung phong Trần Thị Lan vẫn xúc động. Đối với chị, đó là những năm tháng gian khổ nhưng cũng rất đẹp của tuổi trẻ – một thời hoa lửa mà chị và đồng đội đã sống hết mình vì Tổ quốc.



