Ánh đèn trong hầm trú ẩn không biết ngày mai
Trong những ngày chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị, ông Lê Ngọc Sơn từng có nhiều đêm trực trong hầm trú ẩn giữa bom đạn. Một ngọn đèn dầu nhỏ trong lòng đất đã trở thành biểu tượng của niềm tin và hy vọng đối với người lính trẻ năm ấy. Ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn trong lòng ông cho đến hôm nay.
Ông Sơn kể rằng chiến tranh không chỉ có tiếng súng mà còn có những khoảnh khắc rất đỗi bình dị, khiến người ta nhớ mãi suốt đời. Mùa hè năm 1972, đơn vị ông đóng quân gần chiến trường Thành cổ Quảng Trị. Bom đạn đánh phá liên tục khiến anh em phải sống chủ yếu trong các hầm trú ẩn đào sâu dưới đất. Trong căn hầm nhỏ chỉ đủ vài người ngồi, một chiếc đèn dầu bé bằng bàn tay luôn được treo ở góc vách. Ánh sáng yếu ớt ấy trở thành người bạn thân thuộc của những người lính. Ông cười nhẹ khi nhớ lại:
“Đêm nào rảnh, anh em cũng ngồi quanh ngọn đèn ấy kể chuyện quê hương.” Có người kể về cánh đồng lúa miền Bắc, có người nhớ con sông quê, có người lấy ảnh gia đình ra ngắm rồi lặng im rất lâu. Một đêm, bom rơi sát miệng hầm làm đất đá rung chuyển dữ dội. Tất cả tưởng ngọn đèn đã tắt, nhưng khi bụi đất tan đi, ánh lửa nhỏ ấy vẫn còn cháy. Ông Sơn kể bằng giọng trầm xuống:
“Lúc đó ai cũng thấy như niềm tin của mình vẫn còn nguyên.” Sau này hòa bình lập lại, ông nhiều lần nghĩ về ánh đèn nhỏ trong lòng đất năm ấy. Với ông, đó không chỉ là ánh sáng của chiếc đèn dầu mà còn là ánh sáng của lòng quả cảm, của niềm tin vào ngày chiến thắng.



