Bài viết

Ánh Đèn Trong Hang Đá

Ninh Bình11/05/2026Nguyễn Thị Là (Đoàn xã Khánh Thiện)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống Mỹ, tại chiến trường Trị - Thiên khói lửa, có một nữ thanh niên xung phong quê Khánh Thiện được giao nhiệm vụ chăm sóc thương binh tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong núi. Trạm xá được đặt trong một hang đá lớn để tránh bom đạn, quanh năm ẩm lạnh và thiếu thốn đủ thứ, từ thuốc men đến lương thực.

Ngày mới vào đơn vị, cô gái trẻ chưa từng nghĩ rằng chiến tranh lại khốc liệt đến vậy. Gần như ngày nào cũng có thương binh được cáng vào hang trong tình trạng đầy máu và bùn đất sau các trận chiến. Công việc của cô là phụ giúp y tá băng bó vết thương, nấu nước, giặt băng và chăm sóc những người lính bị sốt rét hoặc kiệt sức.

Ban ngày, cả hang đá chìm trong bóng tối và mùi thuốc sát trùng. Chỉ có vài ngọn đèn dầu nhỏ được thắp lên để tránh lộ vị trí. Những lúc máy bay địch quần thảo phía trên, cả ngọn núi rung chuyển bởi tiếng bom nổ. Đá vụn rơi lộp bộp từ trần hang xuống nhưng mọi người vẫn cố giữ bình tĩnh tiếp tục cứu chữa thương binh.

Một đêm mưa lớn, trạm quân y tiếp nhận nhiều thương binh từ mặt trận đưa về sau một trận đánh ác liệt. Người nào cũng ướt sũng, nhiều người bị thương nặng cần cấp cứu ngay nhưng thuốc giảm đau gần như đã cạn. Trong lúc mọi người đang khẩn trương cứu chữa thì nước mưa từ ngoài núi bắt đầu tràn vào cửa hang.

Sợ nước ngập khu điều trị, cô cùng vài đồng đội vội dùng cuốc xẻng đào rãnh thoát nước giữa đêm tối. Bùn đất ngập tới mắt cá chân, tay ai cũng lạnh cóng nhưng không ai nghỉ. Sau khi ngăn được dòng nước, cô lại quay vào hang tiếp tục chăm sóc thương binh.

Gần sáng, một người lính trẻ tỉnh lại sau cơn mê man. Anh nhìn ánh đèn dầu leo lét rồi hỏi nhỏ rằng trời đã sáng chưa. Cô mỉm cười động viên anh cố gắng nghỉ ngơi vì đơn vị ngoài kia vẫn đang chờ ngày chiến thắng. Người lính ấy nắm chặt tay cô như muốn gửi lời cảm ơn trước khi thiếp đi vì mệt.

Những tháng ngày ở trạm quân y trong hang đá đã để lại trong cô biết bao ký ức không thể quên. Đó là tiếng cáng thương binh vọng giữa đêm mưa, là ánh đèn dầu chập chờn soi gương mặt những người lính trẻ và cả những giọt nước mắt lặng lẽ khi đồng đội không qua khỏi.

Sau ngày đất nước hòa bình, người nữ thanh niên xung phong quê Khánh Thiện trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc sớm hơn tuổi. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi khi nhìn ánh đèn dầu trong những đêm mất điện, bà lại nhớ về hang đá năm xưa — nơi giữa bom đạn và gian khổ, tình đồng đội và lòng nhân ái vẫn luôn sáng lên như ngọn đèn nhỏ không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn