Ánh đèn trong lớp học thời chiến
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, nhiều trường học ở Bắc Giang phải sơ tán về các vùng nông thôn để bảo đảm an toàn. Dưới mái tranh đơn sơ, một cô giáo trẻ vẫn kiên trì duy trì lớp học cho hàng chục học sinh, với niềm tin rằng tri thức sẽ là nền tảng để xây dựng đất nước sau ngày hòa bình.
Lớp học chỉ có vài bộ bàn ghế cũ, bảng được ghép từ những tấm gỗ, còn phấn viết phải tiết kiệm từng đoạn nhỏ. Mỗi khi còi báo động vang lên, cô trò nhanh chóng xuống hầm trú ẩn. Tiếng máy bay vừa dứt, mọi người lại trở lên tiếp tục bài giảng như chưa từng có điều gì xảy ra. Nhiều buổi tối, cô giáo thắp đèn dầu đến từng nhà để phụ đạo cho học sinh vì ban ngày các em phải giúp gia đình lao động sản xuất.
Điều cô luôn nhắn nhủ học trò là: "Bom đạn có thể phá hủy nhà cửa, nhưng không thể ngăn cản khát vọng học tập và lòng yêu nước." Lời dạy ấy đã trở thành động lực để nhiều học sinh sau này trưởng thành, tiếp tục cống hiến cho quê hương trên nhiều lĩnh vực.
Câu chuyện về lớp học thời chiến là minh chứng sinh động cho tinh thần vượt khó của ngành giáo dục và nhân dân Bắc Giang. Trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất, ánh sáng của tri thức vẫn được gìn giữ, góp phần nuôi dưỡng những thế hệ công dân xây dựng đất nước độc lập, hòa bình và phát triển.


