Cựu Thanh niên xung phong

“Ánh đèn trong mưa bom”

Một câu chuyện cảm động về những cô gái thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, nơi bom đạn ác liệt không thể dập tắt ý chí và lòng yêu nước. Trong đêm mưa bom, ánh đèn nhỏ bé đã trở thành biểu tượng của niềm tin và sự sống.

Đắk Lắk19/04/2026phan thanh huyền (xã Phú Hòa 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đó là một đêm mưa rừng nặng hạt vào năm 1972. Trên tuyến đường Trường Sơn, nơi được ví như “huyết mạch” của tiền tuyến, chị Trần Thị Lan Anh cùng tổ thanh niên xung phong nhận nhiệm vụ san lấp hố bom để đoàn xe kịp thời vượt qua.

Bom rơi không ngớt, đất đá văng tung tóe. Mỗi lần tiếng máy bay gầm rú là mỗi lần tim người như thắt lại. Nhưng lạ thay, không ai bỏ vị trí. Lan Anh – cô gái nhỏ bé nhất tổ – vẫn cầm chiếc đèn bão, đứng giữa đoạn đường vừa bị đánh phá, làm tín hiệu dẫn đường.

“Đèn còn sáng là đường còn sống!” – chị hét lớn giữa tiếng bom.

Bất chợt, một quả bom nổ gần đó khiến đất đá vùi lấp một đoạn đường và làm chị bị thương ở vai. Máu thấm ướt áo, nhưng chị vẫn cố gượng đứng dậy, giữ chặt ngọn đèn không để tắt. Ánh sáng yếu ớt ấy, trong màn mưa và khói bụi, lại trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết.

Đoàn xe phía sau nhờ ánh đèn của chị mà lần lượt vượt qua an toàn. Khi chiếc xe cuối cùng khuất dần trong màn đêm, Lan Anh mới ngã xuống, tay vẫn nắm chặt chiếc đèn bão đã gần cạn dầu.

Sau trận đó, chị được đồng đội đưa về tuyến sau điều trị. Hành động dũng cảm của chị trở thành câu chuyện được kể lại khắp đơn vị – như một biểu tượng của lòng kiên cường.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại đêm mưa bom ấy, chị chỉ cười nhẹ:
“Lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều… chỉ sợ đèn tắt, xe không qua được.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn