Cựu chiến binh

ÁNH ĐÈN TRONG NHỮNG NGÀY RA TRẬN

hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát. Sống trong hòa bình, mỗi người cần biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai, để không phụ lòng những người đã gửi trọn tuổi xuân mình cho Tổ quốc.

Bắc Ninh01/04/2026Trần Thị Thanh Nhàn ,Vũ Đan Đan (TRƯỜNG THCS YÊN LƯ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Mẹ ơi, con đi đánh giặc
Không hẹn ngày về quê hương
Nếu mai này con nằm lại
Xin làm đất nước nở hoa.”

Dưới làn sóng mưa bão, những chàng trai tuổi đôi mươi vẫn cười vang giữa chiến hào. Họ lấy tình đồng đội, chia nhau từng giọt nước, từng lát khoai giữa rừng sâu. Có người ngã xuống khi chưa kịp đáp lời từ biệt, nhưng đồng đội vẫn giữ lời hứa: “Hãy sống thay phần của những người đã đi xa.” Từ những trận chiến oanh liệt ở Điện Biên Phủ, những ngày tháng căng thẳng trên dãy Trường Sơn, cho đến những tháng chiến đấu bảo vệ biên giới, những người lính ấy luôn mang trong mình tinh thần thép, trái tim cháy cháy tình yêu quê hương và niềm tin vào chiến thắng. Chiến tranh không mở ra bằng khúc khải hoàn, mà bắt đầu bằng chia ly. Những chàng trai rời mái nhà tranh, gác lại bút nghiên, gửi tuổi trẻ vào rừng sâu, núi thẳm. Trước mắt họ là mưa bom, bão đạn; sau lưng là hình bóng người mẹ gầy gò đứng tựa cửa chờ con. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, người lính bước đi bằng niềm tin giản dị: nếu mình ngã xuống, đất nước sẽ đứng lên.

Ông Nguyễn Huy Hoàng, sinh năm 1957, là một trong những người lính như thế. Năm 1975, khi vừa tròn 18 tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ, rời xa mái nhà thân quen để bước vào chiến trường khốc liệt. Ngày lên đường, hành trang của ông không có gì ngoài vài bộ quần áo, một lá thư gia đình gửi gắm niềm tin và một trái tim nóng bỏng tình yêu quê hương. Ông khi ấy chưa hiểu hết chiến tranh là gì, chỉ biết rằng nếu thế hệ mình không đứng lên, đất nước sẽ còn chia cắt, nỗi đau sẽ còn kéo dài.

Những ngày đầu nơi chiến trường là chuỗi thử thách khắc nghiệt đối với chàng trai trẻ. Hành quân liên tục trong rừng sâu, vượt qua những con suối lạnh buốt, băng qua những cánh rừng mịt mù khói súng, đôi vai gầy của ông Hoàng phải gánh vác balô nặng trĩu cùng nỗi lo thường trực về cái chết. Bom đạn địch trút xuống bất kể ngày đêm, mặt đất rung chuyển, bầu trời như sụp đổ. Có những đêm ông nằm ép mình trong hố cá nhân, nghe rõ từng nhịp tim đập trong lồng ngực, chỉ sợ một tiếng động nhỏ cũng có thể đổi lấy cả sinh mạng.

Trong các trận đánh căng thẳng, đơn vị của ông Hoàng được giao nhiệm vụ tiến công, chiếm giữ những vị trí quan trọng. Địch phòng thủ dày đặc, hỏa lực mạnh, từng đợt phản kích dữ dội diễn ra liên tiếp. Trước mắt ông là cảnh đồng đội ngã xuống, có người chưa kịp trăng trối, có người chỉ kịp gọi tên mẹ trong khoảnh khắc cuối cùng. Những hình ảnh ấy hằn sâu vào tâm trí ông, trở thành ký ức không bao giờ phai. Nhưng chính trong mất mát ấy, ý chí của người lính trẻ lại càng trở nên sắt đá. Ông hiểu rằng, chỉ có tiến lên, chỉ có chiến thắng, mới xứng đáng với sự hy sinh của đồng đội.

Cuộc sống chiến trường vô cùng thiếu thốn. Có những ngày đơn vị bị cô lập hoàn toàn, lương thực cạn kiệt, nước uống trở thành thứ xa xỉ. Mỗi nắm cơm được chia đều, mỗi ngụm nước được chuyền tay nhau như báu vật. Đói khát, mệt mỏi khiến nhiều người kiệt sức, nhưng không ai kêu than. Trong gian khổ, tình đồng đội trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc nhất. Họ che chắn cho nhau trước làn đạn, nhường nhau phần ăn ít ỏi, cùng nhau vượt qua những giờ phút tưởng chừng không thể sống sót.

Những ngày cuối của cuộc tổng tiến công là những ngày căng thẳng đến nghẹt thở. Tiếng súng nổ dồn dập, khói lửa mù mịt, từng bước tiến của quân ta đều phải trả giá bằng mồ hôi và máu. Ông Nguyễn Huy Hoàng, khi ấy dù mệt nhoài, vẫn cùng đồng đội xông lên phía trước, không cho phép mình chùn bước. Trong tim ông chỉ có một suy nghĩ duy nhất: chỉ cần đất nước hòa bình, mọi hy sinh đều xứng đáng.

Rồi khoảnh khắc lịch sử cũng đến. Khi tin chiến thắng vang lên, chiến trường lặng đi trong giây lát trước khi vỡ òa trong niềm vui khôn tả. Lá cờ chiến thắng tung bay giữa bầu trời tự do, nước mắt người lính trẻ lăn dài trên gương mặt lấm lem khói súng. Đó là giọt nước mắt của hạnh phúc, của tự hào, nhưng cũng là giọt nước mắt tiễn đưa những đồng đội mãi mãi không còn được trở về. Trong niềm vui toàn thắng, ông Hoàng thầm gọi tên từng người bạn đã ngã xuống, coi chiến thắng này là món quà thiêng liêng dành cho họ.

Chiến tranh kết thúc, ông Nguyễn Huy Hoàng trở về với đời sống bình dị nơi hậu phương. Không huân chương phô trương, không lời kể công, ông sống lặng lẽ như bao người lính khác. Thế nhưng, trong từng câu chuyện kể cho con cháu, ký ức về một thời tuổi mười tám giữa bom đạn vẫn hiện lên rõ ràng, sống động. Đó không chỉ là ký ức cá nhân, mà là lịch sử được viết bằng máu, bằng tuổi xuân của cả một thế hệ.

Cuộc đời ông Nguyễn Huy Hoàng là bản trường ca thầm lặng về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến không điều kiện. Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay rằng: hòa bình không phải điều tự nhiên mà có, mà là kết quả của biết bao hy sinh, mất mát. Sống trong hòa bình, mỗi người cần biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và tương lai, để không phụ lòng những người đã gửi trọn tuổi xuân mình cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn