Khác

ÁNH ĐÈN TRONG RỪNG VIỆT BẮC

Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, rừng Việt Bắc trở thành mái nhà chung của cách mạng. Giữa trùng điệp núi non, tiếng suối chảy ngày đêm hòa cùng bước chân thầm lặng của cán bộ, bộ đội và đồng bào các dân tộc. Ở nơi tưởng chừng heo hút ấy, trái tim của cả dân tộc vẫn đang đập mạnh mẽ, bền bỉ vì một khát vọng lớn lao: độc lập cho Tổ quốc, tự do cho nhân dân.

20/03/2026SƯU TẦM (LỤC YÊN)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, rừng Việt Bắc trở thành mái nhà chung của cách mạng. Giữa trùng điệp núi non, tiếng suối chảy ngày đêm hòa cùng bước chân thầm lặng của cán bộ, bộ đội và đồng bào các dân tộc. Ở nơi tưởng chừng heo hút ấy, trái tim của cả dân tộc vẫn đang đập mạnh mẽ, bền bỉ vì một khát vọng lớn lao: độc lập cho Tổ quốc, tự do cho nhân dân.

Tôi khi ấy chỉ là một chiến sĩ trẻ trong đội bảo vệ cơ quan Trung ương. Tuổi chưa tròn hai mươi, vai còn non nhưng lòng đầy nhiệt huyết. Công việc của tôi là gác lán, đưa thư, dẫn đường cho cán bộ qua những con suối sâu, dốc đá trơn trượt. Gian khổ là thế, nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình đơn độc, bởi ở nơi đây có Bác Hồ.

Lần đầu tiên được gặp Bác, tôi không khỏi ngỡ ngàng. Trước mắt tôi không phải là một vị lãnh tụ uy nghi như tôi từng hình dung, mà là một ông cụ gầy gò, mặc bộ quần áo nâu đã bạc màu, đôi dép cao su mòn vẹt. Bác mỉm cười hiền hậu, ánh mắt ấm áp khiến tôi quên đi mọi mệt mỏi sau chặng đường dài. Bác hỏi tôi: Cháu đi đường có mệt không? Ăn cơm chưa?”

Chỉ một câu hỏi giản dị ấy thôi, lòng tôi bỗng nghẹn lại. Giữa lúc đất nước còn bộn bề lo toan, Bác vẫn dành sự quan tâm ân cần cho từng chiến sĩ trẻ như tôi.

Những ngày sau đó, tôi có dịp được chứng kiến cuộc sống thường ngày của Bác. Bác làm việc rất khuya, có hôm ngọn đèn dầu trong lán Bác sáng đến tận nửa đêm. Khi mọi người đã nghỉ ngơi, Bác vẫn ngồi bên bàn tre nhỏ, đọc tài liệu, viết thư, suy nghĩ về từng chiến dịch, từng con đường đi của cách mạng. Có lần tôi đánh bạo thưa:
“Thưa Bác, Bác nên nghỉ sớm kẻo mệt ạ.” Bác mỉm cười, nhẹ nhàng đáp:
“Việc nước còn nhiều, Bác chưa thể nghỉ. Các chú ngoài mặt trận còn vất vả hơn Bác nhiều.”

Một đêm cuối đông, mưa rừng trút xuống lạnh buốt. Gió rít qua từng tán cây, nước suối dâng cao. Tôi đứng gác mà tay chân tê cóng. Khi quay về lán, tôi thấy Bác đang ngồi vá lại chiếc áo đã sờn. Thấy tôi run vì lạnh, Bác liền cởi chiếc áo khoác mỏng đưa cho tôi:
“Cháu mặc tạm cho ấm.”

Tôi hoảng hốt từ chối, nhưng Bác kiên quyết: “Bác còn chịu được. Cháu còn trẻ, phải giữ sức để làm việc.”

Chiếc áo ấy tuy mỏng, nhưng hơi ấm từ tấm lòng của Bác đã theo tôi suốt những năm tháng chiến đấu sau này.

Không chỉ quan tâm đến từng người lính, Bác còn luôn nghĩ đến nhân dân. Mỗi khi nghe tin đồng bào vùng nào bị địch càn quét, mất mùa hay đói rét, Bác trăn trở không yên. Bác dặn cán bộ: Cách mạng là vì dân. Dân có no, có tin thì kháng chiến mới bền.”

Có lần, một đoàn cán bộ từ vùng xuôi lên báo cáo tình hình. Nghe kể về những hy sinh, mất mát của đồng bào, Bác lặng đi rất lâu. Sau đó, Bác chậm rãi nói:
“Đồng bào ta khổ nhiều rồi. Chúng ta phải cố gắng hơn nữa, để ngày độc lập đến sớm hơn.”

Chính từ những lời nói ấy, tôi hiểu rằng sức mạnh của kháng chiến không chỉ đến từ súng đạn, mà còn từ niềm tin và tình yêu thương mà Bác dành cho dân tộc.

Rồi ngày toàn quốc kháng chiến thắng lợi cũng đến. Từ rừng Việt Bắc, những đoàn quân tiến về giải phóng quê hương. Khi đất nước dần yên tiếng súng, hình ảnh Bác Hồ bên ánh đèn dầu trong rừng sâu vẫn luôn hiện rõ trong tâm trí tôi — một vị lãnh tụ giản dị, suốt đời lo cho nước, cho dân.

Giờ đây, khi tóc đã điểm bạc, mỗi lần kể lại câu chuyện ấy cho con cháu, tôi vẫn thấy lòng mình ấm lại. Ánh đèn trong rừng Việt Bắc năm xưa không chỉ soi sáng con đường cách mạng, mà còn thắp lên ngọn lửa niềm tin cho biết bao thế hệ người Việt Nam trên hành trình dựng xây và bảo vệ Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ÁNH ĐÈN TRONG RỪNG VIỆT BẮC | Câu chuyện thời hoa lửa