Ánh đèn trong trạm gác rừng
Những năm tháng chiến tranh bảo vệ Tổ quốc, giữa những cánh rừng biên giới heo hút, có những con người lặng lẽ làm nhiệm vụ giữ thông tin liên lạc và đảm bảo an toàn cho đơn vị. Trong số đó có một người lính sinh năm 1951, gắn bó với công việc hậu cần và trực gác tại một trạm nhỏ giữa rừng sâu.
Công việc của ông không ồn ào, không trực tiếp đối mặt nơi tuyến đầu, nhưng lại mang tính sống còn đối với cả đơn vị: giữ liên lạc, cảnh giới và hỗ trợ thông tin khi cần thiết. Trạm gác chỉ là một căn chòi nhỏ dựng bằng gỗ rừng, xung quanh là những lối mòn đất đỏ dễ bị xóa dấu bởi mưa gió.
Cuộc sống nơi ấy luôn đối mặt với nhiều thử thách, đặc biệt là những đêm mưa kéo dài. Đường rừng trơn trượt, tầm nhìn hạn chế, và chỉ cần một sự cố nhỏ cũng có thể khiến việc liên lạc bị gián đoạn.
Một tình tiết được đồng đội kể lại nhiều lần xảy ra vào đầu mùa khô năm 1978. Đêm hôm đó, đơn vị cần theo dõi tín hiệu báo động từ tuyến ngoài để kịp thời điều chỉnh kế hoạch tuần tra. Tuy nhiên, hệ thống đèn tín hiệu tại trạm gác bất ngờ gặp trục trặc.
Trong điều kiện trời tối hoàn toàn, việc mất tín hiệu ánh sáng đồng nghĩa với việc mất liên lạc quan trọng. Không chần chừ, người lính sinh năm 1951 đã một mình mang theo dụng cụ sửa chữa và leo lên cột gác giữa gió rừng lồng lộng.
Cột gác cao, gió mạnh làm thân cây rung lắc dữ dội. Trong ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn dầu, ông phát hiện dây dẫn bị chuột rừng cắn đứt, khiến hệ thống đèn không thể hoạt động.
Không có đủ vật liệu thay thế, ông đã tận dụng dây đồng cũ, khéo léo nối lại từng đoạn trong điều kiện thiếu sáng và gió thổi mạnh. Nhiều lần tay trượt khỏi thân cột, nhưng ông vẫn kiên trì bám trụ, tiếp tục công việc giữa đêm tối.
Sau gần một giờ, khi mạch điện tạm được khôi phục, ánh đèn tín hiệu trên trạm gác bất ngờ sáng trở lại, chiếu xuyên qua màn đêm rừng sâu. Ở phía xa, đơn vị nhận được tín hiệu đúng lúc, kịp thời điều chỉnh kế hoạch an toàn.
Một đồng đội sau này nhớ lại:
“Đêm đó nếu không có ánh đèn trạm gác, có thể mọi thứ đã bị chậm một nhịp. Anh ấy làm việc lặng lẽ nhưng rất quan trọng.”
Còn người lính ấy chỉ nói giản dị:
“Đèn sáng lại là còn giữ được đường liên lạc cho anh em.”
Thời gian trôi qua, chiến tranh lùi xa, nhưng câu chuyện về người giữ ánh sáng nơi trạm gác rừng vẫn được nhắc lại như một phần ký ức. Không phải tiếng súng hay chiến công lớn lao, mà là những hành động thầm lặng, bền bỉ — góp phần làm nên sức mạnh của cả tập thể trong những năm tháng gian khó bảo vệ Tổ quốc.



