Ánh Đèn Trong Trạm Quân Y
Câu chuyện kể về một nữ y tá tại trạm quân y dã chiến, nơi ánh đèn dầu nhỏ bé đã thắp lên niềm hy vọng cho những người lính bị thương trong những năm tháng chiến tranh.
Bà Bùi Thị Hạnh nhớ mãi những ngày công tác tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong cánh rừng vào năm 1972. Trạm chỉ được dựng bằng tre, nứa và lá rừng, đủ để che mưa nắng cho các thương binh. Mỗi đêm, cả trạm chỉ có vài chiếc đèn dầu leo lét để các y tá làm việc.
Một đêm mưa lớn, tiếng cáng thương binh dồn dập vang lên ngoài cửa. Một đơn vị vừa trải qua trận chiến ác liệt, nhiều chiến sĩ bị thương cần cấp cứu ngay. Bà Hạnh cùng các đồng đội làm việc liên tục suốt đêm, băng bó vết thương, truyền nước và chăm sóc từng người.
Giữa lúc mọi người đang tập trung cứu chữa, một cơn gió mạnh làm tắt ngọn đèn dầu duy nhất trên bàn phẫu thuật. Căn lán chìm trong bóng tối. Không ai hoảng loạn. Một chiến sĩ dù đang bị thương ở vai đã cố gắng lấy chiếc đèn pin nhỏ trong ba lô đưa cho các y tá tiếp tục công việc.
Nhờ ánh sáng yếu ớt ấy, ca cấp cứu vẫn được hoàn thành. Người chiến sĩ bị thương nặng nhất đã qua cơn nguy kịch. Sáng hôm sau, trước khi được chuyển về tuyến sau điều trị, anh nắm tay bà Hạnh và nói: "Nếu không có các chị, chắc tôi đã không còn được nhìn thấy bình minh."
Lời cảm ơn giản dị ấy theo bà Hạnh suốt nhiều năm sau chiến tranh. Bà luôn cho rằng những người làm công tác quân y không cầm súng ngoài chiến hào, nhưng cũng góp một phần nhỏ để gìn giữ sự sống cho đồng đội.
Đến nay, chiếc đèn dầu cũ từng được sử dụng trong trạm quân y vẫn được bà lưu giữ như một kỷ vật. Mỗi lần nhìn ngọn đèn, bà lại nhớ đến những đêm trắng giữa rừng, nơi ánh sáng nhỏ bé ấy đã thắp lên niềm hy vọng, lòng nhân ái và khát vọng hòa bình giữa những năm tháng bom đạn.



