Khác

Ánh đèn vùng cao

Mỗi khi màn đêm buông xuống trên những ngọn núi của xã Khả Cửu, ánh điện lại bừng sáng từ những mái nhà sàn, soi rõ những con đường nhỏ dẫn vào bản. Mỗi lần nhìn những ánh đèn ấy, ông Hà Văn Đếm lại bồi hồi nhớ về một thời quê hương còn chìm trong bóng tối.

Phú Thọ31/07/2026Đoàn xã Khả Cửu (Đoàn xã Khả Cửu)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lớp học dưới mái tranh

(Nhân vật: Thầy Tình)

Giữa những dãy núi trùng điệp của Khả Cửu, nhiều năm trước có một lớp học nhỏ lợp mái tranh, vách nứa đơn sơ. Đó là nơi gieo những con chữ đầu tiên cho trẻ em vùng cao và cũng là nơi gắn bó với biết bao kỷ niệm của Thầy Tình.

Ngày ấy, đường đến trường là những con dốc đất, những con suối và những cánh rừng già. Mỗi sáng sớm, khi màn sương còn phủ kín bản làng, Thầy Tình đã khoác chiếc túi vải đựng giáo án, lặng lẽ băng rừng đến lớp. Có những ngày mưa lớn, quần áo ướt sũng, đôi dép lấm đầy bùn đất, nhưng thầy chưa bao giờ nghỉ dạy.

Lớp học chỉ có vài bộ bàn ghế cũ, chiếc bảng gỗ đã mòn theo năm tháng. Mỗi khi gió lùa qua vách nứa hay mưa dột xuống giữa lớp, thầy và trò lại cùng nhau kê lại bàn ghế rồi tiếp tục bài học.

Thầy thường mỉm cười nói với học sinh:

"Nhà có thể nhỏ, lớp học có thể đơn sơ, nhưng ước mơ của các em phải thật lớn."

Câu nói ấy trở thành động lực để nhiều học trò không bỏ học giữa chừng.

Có những em nhà cách trường hàng chục kilômét, phải đi bộ qua nhiều con suối mới đến lớp. Biết hoàn cảnh của các em, Thầy Tình thường mang theo vài quyển vở, chiếc bút chì hay chiếc áo ấm cũ để tặng. Với thầy, món quà tuy nhỏ nhưng chứa đựng niềm tin rằng không em nào phải bỏ lỡ cơ hội học tập vì khó khăn.

Buổi trưa, khi học sinh ăn những nắm cơm mang theo, thầy cũng ngồi cùng các em dưới bóng cây trước lớp. Thầy kể chuyện về Bác Hồ, về những người anh hùng của dân tộc và về những người con vùng cao đã học tập thành tài để trở về xây dựng quê hương.

Năm tháng trôi qua, lớp học mái tranh được thay bằng những phòng học kiên cố. Điện sáng, thư viện, máy tính và sân chơi đã có mặt ở trường. Nhiều học sinh của Thầy Tình ngày nào nay đã trở thành bác sĩ, kỹ sư, giáo viên, chiến sĩ và cán bộ, tiếp tục cống hiến cho đất nước.

Trong một lần trở lại ngôi trường cũ nhân dịp khai giảng năm học mới, các học trò cũ quây quần bên thầy. Một người xúc động nói:

"Chính thầy đã dạy chúng em không chỉ con chữ, mà còn dạy chúng em cách vượt qua khó khăn để vươn lên."

Thầy Tình chỉ mỉm cười hiền hậu. Với thầy, phần thưởng lớn nhất của nghề giáo không phải là những lời khen, mà là nhìn thấy học trò trưởng thành, sống có ích cho gia đình và quê hương.

Chiều xuống, tiếng trống trường vang vọng giữa núi rừng. Nhìn những em nhỏ tung tăng đến lớp trong bộ đồng phục mới, Thầy Tình tin rằng, dù thời gian có đổi thay, ngọn lửa của tri thức vẫn sẽ mãi được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Đối với người dân Khả Cửu, Thầy Tình không chỉ là một người thầy, mà còn là người thắp sáng những ước mơ dưới mái tranh năm nào, để từ những con chữ đầu tiên, biết bao thế hệ đã viết nên tương lai của chính mình.

Thông điệp: Người thầy gieo chữ hôm nay sẽ gieo hy vọng cho ngày mai. Dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào, tri thức vẫn là chìa khóa mở ra tương lai và là nền tảng để xây dựng quê hương ngày càng phát triển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn