Ánh đèn vụt tắt và bình minh của một thành phố
Ánh đèn vụt tắt và bình minh của một thành phố

Ánh đèn vụt tắt và bình minh của một thành phố
Trong ký ức của bác Hà Văn Bàn, thời khắc bước vào trận đánh Buôn Ma Thuột không bắt đầu bằng tiếng hò xung phong hay tiếng xe tăng gầm rú. Điều in đậm trong tâm trí bác lại là một khoảnh khắc rất đặc biệt – khoảnh khắc ánh điện của thị xã vụt tắt giữa màn đêm.
Đêm ngày 9 rạng sáng ngày 10 tháng 3 năm 1975, đơn vị của bác vừa hoàn thành việc đào công sự trong rừng cà phê. Trời gần sáng, không gian vốn yên tĩnh bỗng bị xé toạc bởi tiếng súng nổ từ nhiều hướng. Tiếng loa của địch vang lên, rồi tiếng pháo dồn dập trút xuống.
Và ngay sau đó...
Cả thị xã chìm vào bóng tối.
Đó không phải là sự mất điện bình thường.
Đó là tín hiệu cho thấy một trận đánh lớn đã thực sự bắt đầu.
Trong màn đêm ấy, mỗi người lính đều hiểu rằng, khi mặt trời mọc, mọi thứ có thể sẽ khác. Có người sẽ lập chiến công. Có người sẽ bị thương. Có người sẽ không còn cơ hội nhìn thấy quê hương lần nữa.
Nhưng không ai chùn bước.
Điều kỳ lạ là giữa khói lửa chiến tranh, người lính không nghĩ nhiều đến cái chết. Điều họ nghĩ nhiều hơn là làm sao hoàn thành nhiệm vụ, làm sao để mũi tiến công của đơn vị không bị chững lại.
Nhiều năm sau, mỗi lần nhắc đến Buôn Ma Thuột, bác Hà Văn Bàn vẫn nhớ rất rõ khoảnh khắc thành phố chìm trong bóng tối. Nhưng với bác, đó không phải là bóng tối của sự hủy diệt.
Đó là bóng tối cuối cùng trước khi bình minh của ngày giải phóng bắt đầu.
Chỉ ít giờ sau, lá cờ cách mạng đã tung bay trên thị xã Buôn Ma Thuột, mở đầu cho chuỗi thắng lợi làm thay đổi cục diện chiến trường miền Nam.
Đôi khi trong cuộc sống cũng vậy. Có những thời khắc tưởng như tất cả đều tối tăm, nhưng chính đó lại là lúc bình minh đang đến rất gần.
Thông điệp: Có những bóng tối không phải để gieo tuyệt vọng, mà để báo hiệu một ngày mới đang bắt đầu.



