ANH DÕI ĐƯỜNG RỪNG
Sơn là người miền núi, thạo dấu chân, biết nghe tiếng rừng. Đơn vị gọi Sơn là “đôi mắt thứ hai”.
Một lần, cả tiểu đội lạc đường trong rừng rậm, địch phục kích quanh đó. Sơn lắng tai nghe tiếng chim lạ rồi nói:
“Đi hướng này, đi nhanh!”
Nhờ Sơn, cả đơn vị thoát vòng vây. Nhưng trong trận sau đó, Sơn trúng đạn khi đang làm nhiệm vụ cắt đường dây liên lạc của địch.
Điều duy nhất người ta tìm thấy trong túi Sơn là một mảnh vỏ cây khắc dòng chữ:
“Lỡ tao có đi… nhớ nói với má tao là rừng ôm tao nhẹ lắm…”


