Ánh đom đóm trong vỏ trứng và trí tuệ rực sáng của Lưỡng quốc Trạng nguyên
Vượt lên hoàn cảnh nghèo khó và ngoại hình thấp bé, Mạc Đĩnh Chi đã bắt đom đóm làm đèn đọc sách, vươn lên đỗ Trạng nguyên và dùng tài ngoại giao xuất chúng để khiến hoàng đế phương Bắc phải nể phục phong làm "Lưỡng quốc Trạng nguyên".
Vào thế kỷ 14 thời nhà Trần, tại vùng Nam Sách (Hải Dương ngày nay), có một cậu bé tên là Mạc Đĩnh Chi. Vốn mồ côi cha từ sớm, nhà lại nghèo xơ xác, hàng ngày cậu phải vào rừng kiếm củi để phụ mẹ kiếm sống. Không chỉ chịu thiệt thòi về hoàn cảnh, Mạc Đĩnh Chi còn có ngoại hình thấp bé, đen đúa và xấu xí, thường bị người đời chê bai. Thế nhưng, ẩn sâu bên trong hình hài bé nhỏ ấy là một khát khao đổi đời bằng con đường học vấn.
Nhà nghèo không có tiền mua dầu thắp sáng, ban ngày đi nhặt củi cậu lân la đứng ngoài cửa lớp nghe lỏm thầy giảng bài. Đêm đến, cậu ra bờ bụi bắt đom đóm bỏ vào vỏ trứng chim, vỏ mỏng phát ra thứ ánh sáng nhàn nhạt đủ để cậu soi từng con chữ và đọc sách đến tận canh khuya. Nhờ sự cần cù và trí thông minh thiên bẩm, Mạc Đĩnh Chi đã kinh sử làu thông, văn chương xuất chúng.
Năm 1304, triều đình mở khoa thi Thái học sinh, Mạc Đĩnh Chi đỗ đầu, giành ngôi vị Trạng nguyên. Thế nhưng, khi vào yết kiến, vua Trần Anh Tông thấy ông có tướng mạo xấu xí nên tỏ ý không vui, ngần ngại không muốn ban chức. Hiểu được sự hoài nghi của nhà vua, Mạc Đĩnh Chi đã lập tức làm bài phú Ngọc tỉnh liên (Hoa sen trong giếng ngọc) để dâng lên. Trong bài phú, ông ví mình như một đóa sen quý báu mọc trong giếng ngọc, tuy không rực rỡ phô trương nhưng mang vẻ đẹp thanh cao và phẩm chất tinh khiết mà phàm phu tục tử không thể vươn tới được. Đọc xong bài phú với lời văn kiệt xuất và khí phách hiên ngang, vua Trần vô cùng khâm phục và lập tức trọng dụng ông.
Không chỉ cống hiến cho triều đình nước Nam, tài năng của Mạc Đĩnh Chi còn làm rạng danh bờ cõi khi ông được cử đi sứ nhà Nguyên (Trung Quốc). Bằng sự mưu trí, tài ứng đáp trôi chảy và thi ca xuất thần, ông đã lần lượt giải được những câu đố hóc búa, viết bài văn tế xuất sắc và giữ vững quốc thể trước những trò thử tài thâm hiểm của quan lại phương Bắc. Hoàng đế nhà Nguyên vì quá nể phục trí tuệ của vị sứ thần Đại Việt nên đã hạ chỉ phong cho ông làm "Lưỡng quốc Trạng nguyên" (Trạng nguyên của cả hai nước).
Câu chuyện về Lưỡng quốc Trạng nguyên Mạc Đĩnh Chi khép lại nhưng bài học về sự nỗ lực thì vĩnh viễn còn vang vọng. Trong thời đại ngày nay, khi mạng xã hội đôi khi khiến nhiều bạn trẻ rơi vào trạng thái tự ti về ngoại hình (body shaming) hay hoàn cảnh gia đình, tấm gương của Mạc Đĩnh Chi mang đến một thông điệp vô giá. Vẻ đẹp thực sự và giá trị bền vững của một con người không nằm ở manh áo hay dáng vẻ bề ngoài, mà nằm ở khối óc và nhân cách. Sự dũng cảm của học sinh, thanh niên ngày nay chính là việc biết vượt qua mọi định kiến, lấy "ánh đom đóm" của lòng kiên trì để thắp sáng con đường tri thức. Chỉ cần có nỗ lực tự học và một ý chí sắt đá, bất cứ ai cũng có thể vươn lên khẳng định giá trị bản thân và trở thành những "đóa sen trong giếng ngọc" đóng góp cho xã hội.



