ANH DU KÍCH NGUYỄN VĂN BỮU
Giữa những năm tháng bom đạn ngập tràn quê hương, khi tiếng máy bay Mỹ gầm rú trên bầu trời và tiếng đại bác dội về khắp các xóm làng, vùng đất nhỏ bé ở miền Nam vẫn luôn kiêu hãnh đứng vững nhờ những con người bình dị mà kiên trung. Trong số họ có anh du kích Nguyễn Văn Bữu, sinh năm 1940, người được dân trong vùng gọi bằng cái tên đầy tự hào: “Anh Bữu gan thép.”
Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ anh gắn liền với đồng ruộng, với những con kênh, bờ mương xanh ngắt. Lớn lên giữa thời cuộc rối ren, anh sớm chứng kiến cảnh quê hương bị tàn phá bởi giặc Mỹ và bè lũ tay sai. Cũng từ những ngày ấy, lòng yêu nước trong anh bừng lên mạnh mẽ. Mới hơn hai mươi tuổi, anh đã xin gia nhập lực lượng du kích xã, nguyện đem sức trẻ góp vào công cuộc giành độc lập.
Ngay từ những ngày đầu, anh Bữu đã được đồng đội quý mến bởi tính cách quả cảm, nhanh trí và gan dạ hiếm có. Dù vóc người không to lớn, nhưng ánh mắt anh lúc nào cũng sắc bén, bước chân nhẹ nhàng như lướt trên mặt đất. Các cấp chỉ huy luôn tin tưởng giao cho anh những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: trinh sát, dẫn đường, đặt mìn, đưa cán bộ vượt vòng vây địch.
Một lần trí dũng song toàn
Có lần, trong một cuộc càn lớn, địch ập vào bao vây cả ấp. Lực lượng ta đang có cán bộ quan trọng cần đưa ra khỏi khu vực. Đường bộ bị bịt kín, địch bố trí hai lớp gác ở bờ kênh. Anh Bữu quan sát địa hình rất nhanh rồi đề xuất một kế hoạch táo bạo: bơi ngầm dưới kênh len qua giữa hai chốt địch để mở đường cho cán bộ thoát khỏi vòng vây.
Trong đêm tối đặc quánh, anh lặng lẽ lội xuống nước, ngụp mình dưới đám lục bình trôi. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng đủ khiến địch phát hiện và nổ súng. Nhưng anh vẫn bình tĩnh, từng nhịp thở gắn liền với nhịp đập của trái tim vì nhiệm vụ. Khi vừa tới gần bờ bên kia, anh nghe tiếng lính địch cười nói ngay phía trên đầu, nhưng anh vẫn bất động như một khúc gỗ trôi.
Đợi khi thời cơ đến, anh nhẹ nhàng áp sát bờ, dùng dao cắt dây kẽm gai tạo một lối nhỏ, rồi ra hiệu cho cán bộ vượt qua an toàn. Khi cả đội thoát được hơn trăm mét, địch mới phát hiện có dấu hiệu lạ. Chúng đốt đuốc soi khắp bờ kênh, nhưng anh Bữu thì đã hòa vào bóng đêm, trở về an toàn.
Sau lần đó, mọi người càng nể phục trí tuệ và sự dũng cảm của anh. Cấp trên nhận xét:
“Du kích như Bữu, một tiếng không nhiều, nhưng là chỗ dựa vững chắc của bà con và của cách mạng.”
Mưu trí giữa lòng địch
Không chỉ gan dạ, anh còn nổi tiếng với những sáng kiến táo bạo. Trong một trận chống càn, anh bố trí bẫy mìn giả xen lẫn mìn thật, khiến quân địch hoảng loạn, giậm chân tại chỗ nhiều giờ không dám tiến. Nhờ đó, lực lượng du kích có thời gian đưa dân và tài liệu mật rút lui an toàn.
Có khi, anh cải trang thành người đi bán dạo để nắm tình hình đồn bốt. Mỗi bước đi của anh đều là một lần thách thức tử thần. Đồng đội nhớ mãi câu anh nói trước giờ lên đường:
“Còn sống là còn đánh giặc. Nếu mình không gan thì dân mình chịu khổ.”
Người con của quê hương bất khuất
Bao năm chiến đấu, anh Bữu trở thành chỗ dựa tinh thần của dân làng. Trẻ nhỏ xem anh là người anh hùng, còn người lớn xem anh như điểm tựa mỗi khi đối mặt với giặc. Anh chiến đấu không phải vì mình, mà vì quê hương, vì tiếng ru của mẹ già, vì tương lai đất nước.
Chiến tranh đã qua, tên anh được khắc vào ký ức của bao thế hệ như một biểu tượng của lòng mưu trí – dũng cảm – nhân hậu. Người dân vẫn kể về anh bằng tất cả sự kính trọng:
“Anh Bữu nhỏ người mà gan bự. Nhờ ảnh mà xóm mình sống qua được mấy trận càn dữ lắm.”
Cuộc đời anh – một du kích bình dị mà vĩ đại – mãi mãi là bông hoa lửa rực sáng trong trang sử quê hương, minh chứng cho sức mạnh của những người con đất Việt trong thời kháng chiến chống Mỹ cứu nước.



