ANH DỪNG LẠI TUỔI THANH XUÂN, ĐẤT NƯỚC ĐI TIẾP MỘT HÀNH TRÌNH...
ANH DỪNG LẠI TUỔI THANH XUÂN, ĐẤT NƯỚC ĐI TIẾP MỘT HÀNH TRÌNH... 
Có những con số chỉ là một mốc thời gian.Nhưng 1968 là một năm được viết bằng máu, bằng nước mắt và bằng tuổi trẻ của biết bao người lính.Trong năm ấy, liệt sĩ Hoàng Đình Hảo đã mãi mãi dừng lại nơi chiến trường. Anh ra đi khi cuộc đời còn ở những năm tháng đẹp nhất, khi phía sau vẫn còn gia đình mong ngóng, phía trước vẫn còn biết bao ước mơ chưa kịp thực hiện.Hôm nay, bức ảnh cũ đã được phục dựng. Khuôn mặt năm nào hiện lên rõ nét hơn, ánh mắt sáng hơn, nụ cười hiền hơn.Nhưng điều khiến chúng ta lặng người không phải là bức ảnh đẹp đến đâu...Mà là nhận ra rằng 58 năm đã trôi qua, đất nước đã đổi thay, bao thế hệ đã lớn lên trong hòa bình, còn anh vẫn mãi ở tuổi thanh xuân của năm 1968.Có người sống đến bạc đầu mới hiểu giá trị của hòa bình.Còn các anh đã đánh đổi cả cuộc đời để chúng ta được sống trong những ngày bình yên ấy.Thế hệ trẻ hôm nay có thể chưa từng biết tiếng bom rơi, chưa từng bước qua chiến hào, nhưng mỗi lần nhìn lại gương mặt của những người đã ngã xuống, chúng tôi hiểu rằng: mọi sự bình yên đều có một cái giá.Xin cúi đầu trước người liệt sĩ đã hiến dâng tuổi xuân cho Tổ quốc.Xin cảm ơn anh vì đã chọn hy sinh để đất nước được hồi sinh.Nếu hôm nay bạn còn nhìn thấy bầu trời yên bình, còn được ôm gia đình, còn được sống với những ước mơ của mình... xin hãy dành một lời tri ân cho những người đã mãi mãi dừng tuổi trẻ ở năm 1968.



