Ánh Đuốc Đêm 19/8 Tại Quảng Trường Nhà Hát Lớn
Trong cuộc đời gần 100 năm của mình, không một hình ảnh nào rực rỡ và thiêng liêng bằng ngày 19/8/1945 tại Hà Nội. Sáng hôm đó, cả thủ đô như một biển người trào dâng. Tôi lúc ấy là một cô gái tự vệ với tấm băng đỏ đeo trên tay, đứng trong dòng người tiến về quảng trường Nhà hát Lớn. Khí thế ấy giống như một cơn lốc, cuốn phăng đi hàng trăm năm xiềng xích nô lệ.
Tôi nhớ nhất khoảnh khắc khi lá cờ đỏ sao vàng khổng lồ được thả từ ban công Nhà hát Lớn xuống giữa tiếng reo hò vang trời: "Việt Nam độc lập muôn năm!". Những khuôn mặt hốc hác vì nạn đói bỗng chốc trở nên rạng rỡ, đôi mắt ai nấy đều lấp lánh niềm tin. Chúng tôi hát vang bài Tiến quân ca với một niềm tự hào mãnh liệt. Đêm đó, Hà Nội không ngủ. Những ngọn đuốc cháy rực trên các ngả đường phố cổ, soi sáng những nụ cười tự do đầu tiên của người dân nước Việt.
Cuộc Tổng khởi nghĩa tháng Tám là minh chứng cho sức mạnh của sự đoàn kết và khao khát tự do của một dân tộc. Chúng tôi, những người trẻ năm ấy, đã bước vào lịch sử bằng lòng nhiệt huyết và sự tin tưởng tuyệt đối vào Đảng, vào Bác Hồ. Ngọn đuốc đêm 19/8 vẫn luôn cháy mãi trong tâm trí tôi, nhắc nhở thế hệ sau rằng: Độc lập, tự do là thành quả của máu và nước mắt, cần phải được nâng niu và giữ gìn bằng mọi giá.


