Anh hiểu rằng dù ở nơi xa xôi nhất của biển cả, trái tim người lính vẫn luôn hướng về Tổ quốc và quê hương. (1)
Anh hiểu rằng dù ở nơi xa xôi nhất của biển cả, trái tim người lính vẫn luôn hướng về Tổ quốc và quê hương.
Một buổi chiều mùa hè, tại một bản làng nhỏ gần dãy núi Trường Sơn, người dân thấy một anh bộ đội trẻ đang cặm cụi sửa lại cây cầu gỗ đã mục nát sau nhiều trận mưa lớn. Cây cầu ấy tuy nhỏ nhưng là con đường duy nhất để bà con sang bên kia suối đi làm nương.
Anh tên là Nam, là chiến sĩ của đơn vị bộ đội đóng quân gần đó. Hôm ấy, trên đường đi tuần tra, anh thấy mấy em nhỏ phải lội qua dòng nước chảy xiết để đến trường. Thấy vậy, anh liền quay về đơn vị xin ít gỗ và dụng cụ rồi một mình ra sửa cầu.
Từ sáng sớm đến chiều muộn, mồ hôi anh ướt đẫm lưng áo xanh. Bàn tay chai sạn nhưng anh vẫn cẩn thận đóng từng chiếc đinh cho chắc chắn. Mấy cụ già trong bản thấy vậy liền mang cho anh bát nước chè xanh, còn các em nhỏ đứng quanh cổ vũ.
Khi cây cầu được sửa xong, mọi người đều vui mừng. Một cụ già xúc động nói:
“Các chú bộ đội đúng là con cháu của nhân dân, lúc nào cũng nghĩ cho bà con.”
Anh Nam chỉ cười hiền:
“Chúng cháu là bộ đội của dân mà bà.”
Chiều hôm đó, khi ánh nắng cuối ngày phủ lên màu áo xanh của anh bộ đội, cây cầu nhỏ



