Anh Hoà thông tin
Có một người mà tôi không bao giờ quên — anh Hòa, lính thông tin của đơn vị.
Công việc của anh là giữ liên lạc giữa các bộ phận. Nghe thì đơn giản, nhưng trong chiến tranh, đường dây điện thoại thường xuyên bị bom đạn cắt đứt. Mỗi lần như vậy, anh phải tự mình lần theo đường dây để sửa.
Một lần, trong lúc trận đánh đang diễn ra rất căng, liên lạc đột ngột mất. Mệnh lệnh không truyền được, cả đơn vị rơi vào tình thế rất nguy hiểm.
Anh Hòa lập tức mang theo cuộn dây và dụng cụ, lao ra khỏi vị trí. Đạn vẫn nổ xung quanh, đất đá bắn lên từng chập. Anh vừa bò, vừa lần theo sợi dây bị đứt.
Có đoạn dây bị đứt ngay giữa một khoảng trống — nơi không có gì che chắn. Muốn nối lại, anh buộc phải chui ra đó.
Chúng tôi ở phía sau, chỉ biết chờ. Không ai nói với ai câu nào.
Rồi sau vài phút — dài như cả giờ — tín hiệu liên lạc bất ngờ trở lại. Mệnh lệnh được truyền đi, đội hình kịp thời điều chỉnh.
Một lúc sau, anh Hòa mới quay về. Tay anh rớm máu, áo bị rách, nhưng vẫn cười:
“Nối lại được rồi.”
Không ai hỏi anh đã làm thế nào, vì nhìn là đủ hiểu.
Sau trận đó, tôi có ngồi cạnh anh một lúc. Tôi hỏi:
“Lúc ra đó… anh có sợ không?”
Anh suy nghĩ một chút rồi nói:
“Có chứ. Nhưng nếu không đi, anh em phía trước còn nguy hiểm hơn.”
Câu trả lời rất giản dị, nhưng tôi nhớ mãi.
Trong chiến tranh, có những người không trực tiếp cầm súng xông lên, nhưng họ giữ cho cả bộ máy vận hành. Chỉ cần một mắt xích như anh Hòa dừng lại, rất nhiều người khác có thể gặp nguy hiểm.
Những con người như vậy — lặng lẽ, bền bỉ — chính là sợi dây nối tất cả lại với nhau, cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.



