ANH HÙNE LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN VĂN LỘC SANH - VỮNG VÀNG CHUYỂN THƯƠNG BINH QUA NHỮNG TRẬN BOM, PHÁO CỦA KẺ THÙ
Đồng chí Văn Lộc Sanh tên thường gọi là Văn Hoài Phương, sinh năm 1947, tại quê hương xã Thuận Điền, quận Tán Kế (1945 - 1948), nay là xã Lương Phú, tỉnh Vĩnh Long Từ khi nhập ngũ năm 1964 đến ngày giải phóng miền Nam (30/4/1975). đồng chí Văn Lộc Sanh công tác xuyên suốt ở Đội Phẩu thuật 1 tỉnh Bến Tre Trận đánh vào thị xã Bến Tre Xuân Mậu Thân năm 1968, Đội Phẩu thuật 1 được phân công đi phục vụ cánh chủ yếu nằm phía tả ngạn để nhận thương binh nhưng bị địch dùng bom, pháo, máy bay trực thăng
Đồng chí Văn Lộc Sanh tên thường gọi là Văn Hoài Phương, sinh năm 1947, tại quê hương xã Thuận Điền, quận Tán Kế (1945 - 1948), nay là xã Lương Phú, tỉnh Vĩnh Long trong một gia đình bần nông, có truyền thống yêu nước và cách mạng, cha tham gia cách mạng từ thời kháng chiến chống thực dân Pháp xâm lược và là đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Khi còn nhỏ, anh Sanh học ở trường làng, được chứng kiến biết bao lần địch tra tấn, bắn giết cán bộ cách mạng và đồng bào hết sức đã man và tàn ác, anh căm thù giặc nên bí mật tham gia công tác địa phương, vừa đi học, vừa làm giao liên cho cách mạng. Đến năm 1964, anh xin với cha mẹ nghỉ học để đi bộ đội. Ba anh nhắc nhở là đi bộ đội thì cực khổ và hy sinh, khi đã đi thì cố gắng không được trốn về, Văn Lộc Sanh đã hứa với cha mình và xin vào bộ đội từ đó. Từ khi vào bộ đội, anh được đưa đi học khóa cứu thương 3 tháng, sau đó, về Đội Phẩu thuật 1 tỉnh thuộc Tỉnh đội Bến Tre, công tác đến năm 1966 được cử đi học lớp y tá 6 tháng, đến năm 1970 được cử đi học lớp y sĩ l năm.
Từ khi nhập ngũ năm 1964 đến ngày giải phóng miền Nam (30/4/1975). đồng chí Văn Lộc Sanh công tác xuyên suốt ở Đội Phẩu thuật 1 tỉnh Bến Tre, luôn bám đội hình phục vụ chiến trường, có những trận hết sức ác liệt, địch đánh bằng bom, pháo, có lúc địch cho bộ binh đánh vào, khi đó thương binh thì đông, trong lúc đó anh em trong Đội thì ít vốn vẹn có 15 - 16 đồng chí có khi phải tách làm 2 cánh còn 7 - 8 đồng chí, vừa phẩu thuật, vừa chiến đấu và điều thương binh khi bom, pháo hoặc địch đánh vào, đồng chí Văn Lộc Sanh lúc nào cũng bình tĩnh và động viên anh em trong Đội quyết không để thương binh nào lọt vào tay giặc hoặc bị thương lần thứ hai.
Trận đánh vào thị xã Bến Tre Xuân Mậu Thân năm 1968, Đội Phẩu thuật 1 được phân công đi phục vụ cánh chủ yếu nằm phía tả ngạn để nhận thương binh nhưng bị địch dùng bom, pháo, máy bay trực thăng, ca nô liên tục chà xát quần đảo bắn phá ác liệt. Thương binh không chuyển về địa bàn Mỹ Thạnh và Nhơn Thạnh được, phải để nằm lại trong thị xã. Đội được lệnh phải vượt sông Bến Tre vào thị xã để tiếp nhận thương binh, vị trí cầu Bà Mụ, nếu chờ đến tối thì thuận hơn, nhưng thời gian quá lâu thì thương binh nặng sẽ hy sinh. Với lòng quyết tâm cứu chữa thương binh, cần phải tìm cách vượt sông ban ngày, lúc đó khoảng 8-9 giờ sáng, Đội đóng bè chuối ngụy trang lội vượt qua sông và mượn được một thuyền nhỏ để đồ đạc, dụng cụ y tế, ngụy trang bằng lục bình lợi dụng lúc ca nô và máy bay ngưng hoạt động thì vượt sông. Lúc này, lô cốt đầu cầu bọn địch bắn phá ác liệt, nhưng anh em quyết vượt sông và qua sông an toàn, khi đến vị trí nhanh chóng triển khai cấp cứu, phẩu thuật những ca bị thương nặng,... Sau hai ngày phẩu thuật, băng bó hơn 80 thương binh, đến tối vận chuyển về tuyến sau. Đồng chí Văn Lộc Sanh được phân công chuyển thương bình nặng bằng thuyển máy về hướng tả ngạn, với bốn thuyển máy, mỗi chiếc 4 - 3 thương binh. Khi bốn chiếc chạy đến ngay cầu kinh Chẹt Sậy lúc hày trời đã sáng, hai chiếc đi đầu địch không phát hiện, đến chiếc thứ ba và chiếc anh đi là chiếc thứ tư bị địch phát hiện, chúng bắn 12 ly7, M79,..bắn ác liệt vào hai thuyền, lúc này không trở lại được, thể nào cũng phải vượt qua, đồng chí Văn Lộc Sanh bảo anh lái thuyền nằm sát xuống, nắm chặc tay lái kéo ga chạy hết tốc độ. Còn anh thì sử dụng súng AK bắn liên tục vào hướng địch, ít phút sau vượt qua được an toàn,
Cũng nằm trong cao điểm 2 của Mậu Thân năm 1968, khi Đội Phẩu thuật 1 ở ven thị xã (cầu Gò Đàng), trong lúc đang phẩu thuật thì bom, pháo địch bắn vào đội hình, lúc này thương binh thì đông, Đội thì ít người - hầm trú ẩn thì thiếu. Phải kè hai thương binh cùng lúc - nhường hầm mình cho thương binh, đồng chí Văn Lộc Sanh phải núp vào gốc dừa, mương vườn để tránh bom đạn của địch. Cũng trong trận bom pháo này, anh đang ngồi băng cho một thương binh thì bị một mảnh đạn pháo trúng vào đùi (hiện còn miễng trong thân thể anh), được đồng đội băng bó chuyển về tuyến sau nhưng đồng chí Văn Lộc Sanh cương quyết xin được ở lại, dùng gậy chống di chuyển cùng đơn vị tiếp tục phục vụ chiến đấu (vì lúc nầy đơn vị ít người quá). Trong chiến tranh, thuốc men và dụng cụ y tế lúc nào cũng thiếu thốn do liên tục phục vụ chiến đấu, không bổ sung kịp thời như thuốc tê, dịch truyền,...Đội phải dùng nước dừa thay thế dịch truyền; có những thương binh bị mất máu nặng cần máu tươi để cứu, anh đã không ngần ngại hiến hai đơn vị máu của mình để cứu thương binh (lần hiến máu thứ nhất là phục vụ bộ đội đánh vào Mỏ Cày; lần thứ hai là phục vụ trận đánh vào Ba Tri (chiến dịch Rạng Đông).
Đến những năm 1970 - 1973, địch đánh phá ác liệt, đóng đồn bót lấn chiếm vùng giải phóng - đơn vị phân tán, Đội Phẩu Thuật tổ chức chiến đấu gài trái, đánh địch, chống càn để bảo vệ căn cứ và thương binh. Từ cuối năm 1974 đến chiến dịch Hỗ Chí Minh lịch sử, đồng chí Văn Lộc Sanh được phân công phụ trách một bộ phận của Đội Phẩu thuật đi cùng bộ đội đứng trong đội hình chiến đấu để tiếp nhận thưởng bính, suốt đến ngày 30/4/1975, anh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao. Sau tiếp quản, Đội Phẩu thuật 1 của tỉnh giải tán, nhập vào Quân y tỉnh, anh tiếp tục công tác ở Ban Quân y đến năm 1983 được cử đi học Trường Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh. Năm 1988, về làm bệnh xá trưởng đến năm 1990 được bổ nhiệm chức vụ Chủ nhiệm Quân y tỉnh Bến Tre. Trong thời gian công tác từ ngày vào Đội Phẩu thuật 1 tỉnh đến ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng (30/4/1975). Đồng chí Văn Lộc Sanh cùng Đội tham gia phục vụ trên 350 trận lớn nhỏ, cấp cứu trên 1.700 thương binh, bệnh binh nặng nhẹ. Gài trái chiến đấu đánh địch làm chết và bị thương hơn 100 lính Mỹ-nguy (trong đó có nhiều trận gay go ác liệt) - bắn bị thương và rơi 7 máy bay. Từ những thành tích trên đơn vị Đội Phẩu thuật 1 tỉnh được Chủ tịch nước tuyên dương anh hùng và tặng tám chữ vàng “Dũng cảm quên mình phục vụ thương binh”. Cá nhân đồng chí Văn Lộc Sanh được Chủ tịch nước phong tặng Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân năm 2008. Đồng thời, cũng được tặng Danh hiệu thầy thuốc ưu tú năm 2001 và nhiều Huân chương, Danh hiệu chiến sĩ thi đua, nhiều bằng khen các cấp (1 Huân chương kháng chiến hạng nhì; 1 Huân chương chiến công hạng nhất; 2 Huân chương chiến công hạng nhì; 1 Huân chương chiến công hạnh ba; Huân chương chiến sĩ vẻ vang nhất, nhì, ba).
Năm 2005, đồng chí Văn Lộc Sanh được nghĩ hưu với quân hàm Thượng tá - Bác sĩ chuyên khoa I - thương binh 4/4. Khi về đời thương anh luôn luôn giữ được bản chất anh bộ đội Cụ Hồ, tham gia vào Hội cựu chiến binh, Hội người cao tuổi, Câu lạc bộ hưu trí,...luôn tham gia học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh để nâng cao nhận thức và rèn luyện



