anh hùng
Chiến đấu hợp đồng, lập công tập thể
Sinh năm 1950, nghe lời kêu gọi của Tổ quốc, đang học dở phổ thông, cậu học sinh Đoàn Văn Phán quê ở xã Tái Sơn (Tứ Kỳ) viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Ông được biên chế vào Tiểu đoàn 75 của Tỉnh đội Hải Dương. Mong ước được trực tiếp vào chiến trường, ông đã viết đơn gửi lên cấp trên xin vào Nam chiến đấu. Phải qua lá đơn thứ ba, ông mới được chấp thuận. Năm 1969, ông Phán được biên chế về Trung đoàn 88, Sư đoàn 308, sau 10 tháng huấn luyện gian khổ, ông và đồng đội cũng được thỏa khát vọng Nam tiến. Cũng trong thời kỳ này, do phấn đấu rèn luyện tốt ông đã vinh dự được kết nạp vào Đảng.
Ở chiến trường, ông được bố trí về tổ hỏa lực trợ chiến 12 ly 7 của đơn vị F21, Sư đoàn 5. Nhiệm vụ chính là yểm trợ bộ binh trong chiến đấu. Khoảng cuối năm1971, khi pháo cao xạ 37 ly lần đầu được chuyển từ Bắc vào chiến trường miền Đông Nam Bộ, với kinh nghiệm dày dạn, ông được điều về nhận nhiệm vụ ở một khẩu đội pháo cao xạ 37 ly của Tiểu đoàn 16, Trung đoàn 71, Sư đoàn 75. Loại vũ khí lợi hại này của ta đã khiến quân địch bất ngờ và bị những đòn chí tử.
Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, ông Phán đã cùng đồng đội tham gia nhiều trận đánh khắp chiến trường miền Đông Nam Bộ. Ông bảo với các chiến sĩ pháo cao xạ luôn nhớ trong lòng câu "chiến đấu hợp đồng, lập công tập thể".
Nhấp ngụm nước chè như tìm lại ký ức, ông Phán chậm rãi kể: Hôm đó là ngày 11.5.1972, đơn vị pháo cao xạ 37 ly của chúng tôi được lệnh chiến đấu thu hút hỏa lực địch, bảo vệ cho lực lượng bộ binh vây ép, giải phóng thị xã Bình Long (tỉnh Bình Long). Để ngụy trang, trận địa pháo của ta được bố trí ở một bạt rừng lá thấp rậm rạp. Trời vừa hửng sáng, súng của quân ta ở các mũi tiến công đồng loạt nổ ran. Về phía địch, với vũ khí trang bị tối tân và sự phòng ngự kỹ càng, chúng đã nổ súng kháng cự. Chỉ vài phút sau, trên bầu trời từng tốp máy bay địch ào ào bay tới trút bom xuống trận địa ta. Nhận được lệnh khai hỏa, pháo cao xạ của ta hướng lên bầu trời khạc lửa. Bị bất ngờ, máy bay địch cắt bom rồi quay đầu tháo chạy. Thế nhưng, chỉ ít phút máy bay địch lại ào ào xuất hiện.
Chiến đấu đến gần trưa, trận địa pháo của ta bị thiệt hại nặng nề. Các khẩu pháo đều bị hỏng do trúng bom và tên lửa. Ông Phán nhớ lại: "Lúc đó cả trận địa chỉ còn duy nhất một khẩu pháo của tiểu đội tôi. Là chỉ huy, xác định nếu tiếp tục chiến đấu, ta có thể không cầm cự được lâu. Song với quyết tâm cao độ tôi ra lệnh cho anh em bám trụ trận địa quyết đánh địch dù phải hy sinh đến người cuối cùng. Thống nhất ý chí, sau mỗi đợt bom, anh em trong tiểu đội nhanh chóng củng cố trận địa, bình tĩnh khai hỏa đáp trả từng đợt tấn công của địch. Sau nhiều đợt ném bom song không hạ được trận địa pháo ta, khoảng 3 giờ chiều, địch tổ chức một đợt oanh tạc dữ dội. Đợi khi máy bay địch bổ nhào, tôi ra lệnh khai hỏa. Trong khói bom mịt mù, quan sát lên bầu trời, tôi thấy trong tốp máy bay địch có một chiếc A37 bốc khói. Cùng lúc đó, ở bên mấy cậu lính trong tiểu đội cũng hô to: Máy bay địch cháy rồi. Nhìn chiếc máy bay địch bốc khói và cắm đầu rơi xuống đất, chúng tôi vui không kể xiết".
Sau trận đánh, tiểu đội đã được Bộ Chỉ huy mặt trận biểu dương vì thành tích bám trận địa chiến đấu kiên cường,chia lửa, thu hút hỏa lực địch, bảo vệ an toàn cho lực lượng bộ binh vây ép, giải phóng thị xã.
Trong thời gian chiến đấu ở tỉnh Bình Long, ông Phán còn cùng đồng đội tham gia thêm nhiều trận đánh, lập thêm nhiều chiến công. Đến năm1973, ông được cử đi học rồi về làm giảng viên trường pháo binh khu vực miền Nam. Với những thành tích xuất sắc cùng đồng đội lập được trong chiến đấu, năm 1976, ông Đoàn Văn Phán đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.



