ANH HÙNG ALĂNG BHUÔCH
Anh hùng Alăng Bhuôch – người không nhìn thấy ánh sáng, nhưng thắp sáng cả một ý chí
Giữa đại ngàn Trường Sơn, có một câu chuyện khiến người ta lặng đi khi nghe đến. Đó là câu chuyện của Alăng Bhuôch – người con dân tộc Cơ Tu, sinh ra tại vùng đất Tây Giang, Quảng Nam.
Hiện nay, tại Bảo tàng Quân khu 5 vẫn còn lưu giữ một kỷ vật đặc biệt: ống đựng đạn dài 109cm, đường kính 15cm, nặng 3,3kg. Nhìn qua, đó chỉ là một vật dụng quân sự. Nhưng với ông, đó là “đôi vai”, là “ý chí”, là minh chứng cho một cuộc đời phi thường.
Ông bị mù từ năm 9 tuổi. Từ đó, bóng tối bao trùm, nhưng không thể dập tắt nghị lực trong con người ông. Khi phong trào dân công được phát động, dù không nhìn thấy, ông vẫn tự nguyện tham gia vận chuyển lương thực, vũ khí phục vụ chiến trường.
Không có ánh sáng dẫn đường, ông dùng cây gậy để dò từng bước, dùng trí nhớ để thuộc từng lối mòn, từng con suối. Núi cao, rừng sâu, nước lũ, trơn trượt – tất cả đều là thử thách. Có lúc ông vấp ngã, có khi bị nước cuốn, nhưng chưa bao giờ ông dừng lại.
Với chiếc ống đạn ấy, mỗi ngày ông gùi từ 30–50kg, có khi lên đến 80kg hàng hóa. Suốt nhiều năm, Alăng Bhuôch đã vận chuyển hơn 180 tấn hàng, trong đó có hàng trăm tấn vũ khí, đạn dược và lương thực.
Điều khiến người ta khâm phục không chỉ là con số, mà là hình ảnh một người không nhìn thấy đường nhưng vẫn băng rừng, vượt suối, lặng lẽ góp sức cho đất nước.
Năm 2012, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – một sự ghi nhận xứng đáng cho những gì ông đã cống hiến.
Nhưng có lẽ, danh hiệu lớn nhất của Alăng Bhuôch không nằm ở tấm bằng, mà nằm trong lòng người.



