ANH HÙNG - BÁC SỸ ĐẶNG THÙY TRÂM
Giữa khói lửa chiến trường Quảng Ngãi, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã dành trọn tuổi thanh xuân để cứu chữa thương binh và cống hiến cho Tổ quốc. Hành trình kỳ diệu của cuốn nhật ký sau hơn ba thập kỷ lưu lạc không chỉ lưu giữ những ký ức chiến tranh mà còn thắp sáng lý tưởng sống, lòng nhân ái và khát vọng hòa bình của một thế hệ thanh niên Việt Nam.
Giữa những cánh rừng khốc liệt của chiến trường Quảng Ngãi, nơi tiếng bom và khói lửa phủ kín bầu trời, có một nữ bác sĩ trẻ ngày ngày lặng lẽ giành giật sự sống cho thương binh. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm – người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho Tổ quốc và để lại một cuốn nhật ký trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của khát vọng hòa bình và của vẻ đẹp tâm hồn người Việt Nam trong chiến tranh.
Tốt nghiệp Đại học Y khoa Hà Nội năm 1966, Đặng Thùy Trâm có thể lựa chọn một công việc ổn định nơi hậu phương. Thế nhưng, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, chị đã tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Năm 1967, chị được phân công công tác tại Bệnh xá Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi – một trong những địa bàn ác liệt nhất lúc bấy giờ.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ. Thuốc men thiếu thốn, dụng cụ y tế đơn sơ, bệnh xá thường xuyên phải di chuyển để tránh bom đạn. Có những ca phẫu thuật được thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét, giữa tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Có những đêm chị thức trắng để chăm sóc thương binh, rồi sáng hôm sau lại cùng đồng đội băng rừng, vượt suối tìm nơi trú ẩn mới.
Đối với Đặng Thùy Trâm, mỗi người lính không chỉ là một bệnh nhân mà còn là một người thân. Chị luôn ân cần động viên, chia sẻ từng cơn đau, từng nỗi nhớ nhà của họ. Chính tình yêu thương ấy đã tiếp thêm nghị lực để biết bao thương binh vượt qua lằn ranh sinh tử.
Trong những khoảng lặng hiếm hoi, chị ghi lại cảm xúc và suy nghĩ của mình vào hai cuốn nhật ký nhỏ. Những trang viết không chỉ kể về sự khốc liệt của chiến tranh mà còn chan chứa tình yêu con người, niềm tin vào ngày đất nước thống nhất và khát vọng được sống một cuộc đời có ý nghĩa. Giữa bom đạn, trái tim của người nữ bác sĩ vẫn luôn hướng về gia đình, bạn bè và những điều tốt đẹp của cuộc sống.
Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trong một trận càn của quân đội Mỹ vào khu vực bệnh xá, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi. Chị ra đi, nhưng hai cuốn nhật ký còn ở lại. Chúng bị một sĩ quan quân báo Mỹ thu giữ. Theo quy định khi ấy, những tài liệu như vậy phải bị tiêu hủy. Thế nhưng, một phiên dịch người Việt đã nói với người sĩ quan trẻ Frederic Whitehurst rằng: "Đừng đốt cuốn sổ này, trong đó đã có lửa." Chính câu nói ấy đã khiến ông quyết định giữ lại những cuốn nhật ký suốt hơn ba mươi lăm năm.
Năm 2005, sau hành trình dài tìm kiếm, Frederic Whitehurst đã trao lại hai cuốn nhật ký cho gia đình Đặng Thùy Trâm. Khi được xuất bản, "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" nhanh chóng lay động hàng triệu độc giả trong và ngoài nước, được dịch ra nhiều ngôn ngữ và trở thành một trong những tác phẩm tiêu biểu viết về chiến tranh Việt Nam. Những trang viết bình dị nhưng chân thành đã giúp thế giới hiểu hơn về một thế hệ thanh niên Việt Nam sống bằng lý tưởng, yêu thương con người và sẵn sàng hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Năm 2006, Nhà nước truy tặng Đặng Thùy Trâm danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tại Đức Phổ, nơi chị từng chiến đấu và hy sinh, một bệnh xá mang tên chị được xây dựng như lời tri ân đối với người nữ bác sĩ đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.
Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua, bom đạn đã lùi xa nhưng ngọn lửa trong những trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm vẫn chưa bao giờ tắt. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của y đức, của sự hy sinh cao đẹp và của niềm tin vào hòa bình. Câu chuyện về chị nhắc nhở mỗi người hôm nay rằng, giá trị của cuộc sống không nằm ở việc sống bao lâu, mà ở cách chúng ta sống, cống hiến và để lại điều tốt đẹp cho cuộc đời.


