Anh hùng Lực lượng vũ trang

Anh hùng bắn rơi chiếc máy bay cuối cùng Nguyễn Văn Thoa

Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thoa quê xã Bồ Sao, huyện Vĩnh Tường, Vĩnh Phúc. Ông là chiến sĩ phòng không, trong 4 năm chiến đấu đã bắn rơi 13 máy bay địch bằng 18 quả đạn; đặc biệt, lúc 9 giờ 30 ngày 30/4/1975, ông bắn rơi chiếc máy bay cuối cùng của Mỹ trong chiến tranh Việt Nam, tại khu vực Tân Thới Hiệp, phía Bắc sân bay Tân Sơn Nhất. Ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng LLVTND năm 2000.

Đồng Tháp10/08/2026Ngô Thị Tường Mai ((BT) Đoàn phường Phan Thiết)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
Anh hùng bắn rơi chiếc máy bay cuối cùng Nguyễn Văn Thoa

NGƯỜI CON ĐẤT VĨNH PHÚC

Câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Thoa

Ngày ấy, trên quê hương Bồ Sao, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, có một chàng trai trẻ tên là Nguyễn Văn Thoa.

Sinh ra trong một gia đình bình dị, Thoa lớn lên với ước mơ được học tập và xây dựng tương lai. Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, sau khi tốt nghiệp Trường Phổ thông trung học Lê Xoay, trước lời gọi của Tổ quốc, chàng trai trẻ đã tạm gác ước mơ vào đại học để lên đường nhập ngũ.

Anh được điều động về lực lượng Phòng không – Không quân và được huấn luyện sử dụng tên lửa vác vai A72.

Khóa học chỉ kéo dài bốn tháng.

Bốn tháng không dài, nhưng với Nguyễn Văn Thoa, đó là những ngày tháng vô cùng quý giá. Anh miệt mài học tập, rèn luyện từng động tác, từng cách quan sát bầu trời, từng thao tác chiến đấu.

Anh luôn tự nhủ:

“Đã cầm vũ khí bảo vệ Tổ quốc thì phải học thật giỏi, luyện thật chắc để khi ra trận không phụ lòng đồng đội và nhân dân.”

Sau thời gian huấn luyện, Nguyễn Văn Thoa cùng đơn vị vượt Trường Sơn vào chiến trường miền Đông Nam Bộ.

Từ một chàng trai quê Vĩnh Phúc, anh trở thành người lính chiến đấu giữa một chiến trường xa quê hàng nghìn cây số.

NGƯỜI LÍNH VÀ BẦU TRỜI

Những ngày đầu ở chiến trường vô cùng gian khổ.

Máy bay địch thường xuyên xuất hiện trên bầu trời.

Mỗi khi nghe tiếng động cơ từ xa vọng lại, các chiến sĩ phòng không lập tức chuẩn bị chiến đấu.

Nguyễn Văn Thoa luôn bình tĩnh quan sát.

Anh hiểu rằng muốn đánh trúng mục tiêu không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn phải có kiến thức và sự chính xác.

Từ những gì đã học, anh vận dụng vào thực tế, tính toán hướng bay, tốc độ của máy bay và thời điểm thích hợp để phóng đạn.

Ngày 5 tháng 4 năm 1972, tại khu vực Minh Thạnh, Tây Ninh, một tốp máy bay địch xuất hiện.

Nguyễn Văn Thoa nhận lệnh chiến đấu.

Anh nhanh chóng chiếm lĩnh trận địa.

Bình tĩnh.

Chính xác.

Sau 37 giây, quả đạn đầu tiên được phóng lên.

Một chiếc trực thăng HU1A trúng đạn.

Chiếc máy bay bốc cháy giữa bầu trời.

Đó là chiến công đầu tiên của người chiến sĩ trẻ quê Vĩnh Phúc.

Nhưng cũng từ ngày ấy, Nguyễn Văn Thoa càng hiểu rằng phía trước mình sẽ còn rất nhiều trận chiến nguy hiểm.

NHỮNG CHIẾN CÔNG NỐI TIẾP

Sau chiến công đầu tiên, Nguyễn Văn Thoa liên tiếp lập công.

Chỉ trong tháng 4 năm 1972, với ba quả đạn, anh đã bắn rơi ba máy bay địch.

Tháng 2 năm 1973, trong trận đánh tại sân bay Tống Lê Chân, anh bình tĩnh phóng hai quả đạn và hạ hai máy bay.

Rồi những trận đánh khác tiếp tục diễn ra.

Suối Đá.

Núi Bà Đen.

Gò Dầu.

Mộc Hóa…

Ở đâu có nhiệm vụ, ở đó có người chiến sĩ quê Vĩnh Phúc sẵn sàng nhận lệnh.

Có lần, ngày 12 tháng 2 năm 1975, trận địa của Nguyễn Văn Thoa bị địch oanh kích dữ dội. Một mảnh đạn trúng vào đầu khiến anh bị thương, phải rời trận địa để điều trị.

Nhưng khi vết thương vừa ổn, anh lại xin trở về đơn vị.

Bởi anh biết:

“Đồng đội vẫn đang chiến đấu. Mình không thể đứng ngoài.”

Trong bốn năm chiến đấu, Nguyễn Văn Thoa tham gia sáu trận đánh, sử dụng 18 quả đạn và bắn rơi 13 máy bay địch. Ông nhiều lần được phong tặng danh hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ” và được trao tặng ba Huân chương Chiến công Giải phóng.

CHIẾC MÁY BAY CUỐI CÙNG

Và rồi một ngày lịch sử đã đến.

Đó là ngày 30 tháng 4 năm 1975.

Buổi sáng hôm ấy, chiến trường vẫn còn rất căng thẳng.

Nguyễn Văn Thoa cùng đồng đội làm nhiệm vụ tại khu vực gần sân bay Tân Sơn Nhất.

Khoảng 9 giờ 30 phút, một chiếc máy bay địch xuất hiện trên bầu trời.

Người chiến sĩ quê Vĩnh Phúc lập tức vào vị trí.

Anh quan sát.

Chờ đợi.

Bình tĩnh điều chỉnh.

Rồi quyết định phóng đạn.

Một tiếng nổ vang lên.

Chiếc máy bay bị bắn rơi tại khu vực Tân Thới Hiệp, huyện Hóc Môn, phía Bắc sân bay Tân Sơn Nhất.

Điều đặc biệt là chiến công ấy diễn ra chỉ khoảng hai giờ trước thời khắc đất nước hoàn toàn thống nhất.

Đó được ghi nhận là chiếc máy bay cuối cùng của Mỹ bị bắn rơi trong cuộc chiến tranh ở Việt Nam.

Người chiến sĩ trẻ năm nào của quê hương Vĩnh Phúc đã góp một chiến công đặc biệt vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến.

Có lẽ lúc ấy, Nguyễn Văn Thoa không nghĩ rằng mình đang làm nên một dấu mốc lịch sử.

Anh chỉ nghĩ đơn giản:

“Đất nước còn chiến đấu thì mình còn phải hoàn thành nhiệm vụ.”

NGƯỜI ANH HÙNG TRỞ VỀ QUÊ HƯƠNG

Chiến tranh kết thúc.

Người lính năm xưa trở về quê hương.

Không còn tiếng máy bay trên bầu trời.

Không còn những ngày tháng phải sống giữa bom đạn.

Những con đường quê Vĩnh Phúc lại bình yên.

Nhưng người chiến sĩ Nguyễn Văn Thoa vẫn giữ trong mình phẩm chất của một người lính.

Ông tiếp tục tham gia công tác tại địa phương, tích cực hoạt động xã hội và từng làm Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Bồ câu

Năm 2000, Nhà nước phong tặng ông danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng đối với người anh hùng ấy, những danh hiệu cao quý không làm ông xa cách với cuộc sống.

Ông vẫn là người con bình dị của quê hương Bồ Sao.

NGỌN LỬA TỪ NGƯỜI ANH HÙNG

Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa.

Bầu trời Việt Nam không còn tiếng máy bay chiến đấu.

Trên quê hương Vĩnh Phúc, những ngôi trường mới mọc lên, những con đường rộng mở, trẻ em được đến trường trong tiếng cười vui.

Những thế hệ trẻ hôm nay có thể chưa từng biết đến chiến tranh.

Nhưng chúng ta cần nhớ rằng:

Để có bầu trời hòa bình hôm nay, đã có những người lính từng ngày đứng dưới bầu trời đầy bom đạn để bảo vệ Tổ quốc.

Nguyễn Văn Thoa là một trong những người lính như thế.

Từ một chàng trai 19 tuổi tạm gác giấc mơ đại học, ông đã trở thành người chiến sĩ phòng không quả cảm, góp phần làm nên những chiến công đáng nhớ trong lịch sử dân tộc.

Câu chuyện của ông nhắc nhở thế hệ hôm nay:

Hãy biết trân trọng hòa bình.
Hãy biết ơn những người đã hy sinh, cống hiến cho đất nước.
Hãy chăm chỉ học tập, sống có trách nhiệm và luôn cố gắng làm những việc tốt đẹp cho quê hương.

Bởi người anh hùng không chỉ sống trong những trang sách lịch sử.

Người anh hùng còn sống trong những giá trị tốt đẹp mà họ để lại cho thế hệ mai sau.

Và trên quê hương Vĩnh Phúc, câu chuyện về Anh hùng Nguyễn Văn Thoa – người đã bắn rơi chiếc máy bay cuối cùng của Mỹ trước giờ đất nước thống nhất sẽ mãi là một câu chuyện đẹp về lòng dũng cảm, ý chí và tình yêu Tổ quốc.

Video / Phóng sự

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Anh hùng bắn rơi chiếc máy bay cuối cùng Nguyễn Văn Thoa | Câu chuyện thời hoa lửa