ANH HÙNG BẤT KHUẤT TRONG LỜI KỂ THỜI HOA LỬA
Trong chương trình "Câu chuyện thời hoa lửa", những trang sử hào hùng của dân tộc một lần nữa được mở ra với tấm gương sáng ngời của đồng chí Võ Văn Dánh – người chiến sĩ trung kiên, mưu trí và dũng cảm, đã cống hiến trọn cuộc đời cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.
Đồng chí Võ Văn Dánh sinh năm 1931 tại vùng quê Gò Công, tỉnh Tiền Giang. Ngay từ tuổi thơ, ông đã chứng kiến cảnh quê hương bị giặc ngoại xâm đô hộ, nhân dân lầm than áp bức. Chỉ ở độ tuổi 14, cậu bé Võ Văn Dánh đã sớm giác ngộ cách mạng, tham gia các hoạt động giao liên, chuyển thư báo cho cán bộ. Đến năm 17 tuổi, ông chính thức gia nhập Vệ quốc Đoàn, bước vào hàng ngũ người chiến sĩ bảo vệ Tổ quốc.
Những năm đầu kháng chiến chống Pháp, ông hai lần bị kẻ thù bắt giữ. Chúng dùng mọi thủ đoạn tra tấn dã man, thậm chí xử bắn đồng đội và chính người em ruột của ông ngay trước mắt để lung lạc tinh thần, ép buộc khai báo bí mật cách mạng. Nhưng trước đau thương và cái chết, đồng chí Võ Văn Dánh vẫn giữ vững khí tiết của người cộng sản, kiên quyết im lặng, không hề tiết lộ một điều gì. Sau đó, nhờ sự giúp đỡ của nhân dân và mưu trí bản thân, ông đã trốn thoát khỏi gông cùm địch, tiếp tục lên đường chiến đấu.
Sau khi đất nước tạm chia cắt, đồng chí được điều về phụ trách bảo vệ cơ quan Tỉnh ủy Kiến Phong, sau đó trở thành Chỉ huy trưởng đơn vị C.279 – lực lượng nòng cốt bảo vệ vùng căn cứ. Tại đây, ông chỉ đạo chiến sĩ cải tạo địa hình, xây dựng hệ thống công sự ngầm, bố trí chông mìn, trồng cây che phủ, tạo thành thế trận liên hoàn chống lại mọi đợt càn quét, ném bom của địch. Năm 1966, trong một trận chống càn ác liệt tại căn cứ Xẻo Quýt, đồng chí bị thương nặng, hư hoàn toàn một mắt. Dù đau đớn tột cùng, ông kiên quyết từ chối đi điều trị xa, vẫn ở lại trực tiếp chỉ huy đơn vị, giữ vững an toàn cho cơ quan và đồng đội.
Chiến công rực rỡ nhất được kể lại trong chương trình là trận Bình Hàng Tây ngày 6 tháng 1 năm 1969. Lúc này, một đại đội quân Mỹ có pháo binh và máy bay yểm trợ bất ngờ tấn công, áp sát cơ quan Tỉnh ủy trong khi lực lượng ta ít hơn hẳn. Giữa tình thế nguy hiểm, đồng chí Võ Văn Dánh vẫn bình tĩnh ra lệnh cho chiến sĩ giữ vững vị trí, chờ địch tiến sát chỉ vài mét mới đồng loạt mở đạn, ném lựu đạn – thực hiện chiến thuật "nắm thắt lưng địch mà đánh". Đòn tấn công đột ngột khiến hàng ngũ kẻ thù tan vỡ, thương vong nặng nề. Khi chúng dùng pháo kích trả đũa dữ dội, đồng chí lại khéo léo tổ chức nghi binh: tạo tiếng động, đốt lửa nhử địch đi hướng khác, trong khi âm thầm đưa toàn bộ cán bộ, tài liệu quan trọng rút lui an toàn tuyệt đối.
Đến ngày 4 tháng 10 năm 1974, khi bọn địch định điều động 4 đại đội quay lại tái chiếm đồn Gốc Khế, đe dọa vùng giải phóng, đồng chí đã nắm chắc tình hình, bố trí phục kích chặt chẽ. Khi địch vừa lọt vào bẫy, đơn vị ta tấn công đột kích, đánh tan ý đồ xâm nhập, giữ vững hoàn toàn khu vực quan trọng, tạo tiền đề cho các đợt tiến công giải phóng sau này.
Không chỉ là người chỉ huy giỏi quân sự, đồng chí Võ Văn Dánh còn là người đồng chí tận tâm, luôn chăm sóc chia sẻ với chiến sĩ, vận động nhân dân đùm bọc che chở cách mạng, xây dựng vững chắc thế trận chiến tranh nhân dân. Năm 1978, ông vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, đơn vị C.279 do ông chỉ huy cũng được nhận danh hiệu này. Sau ngày đất nước thống nhất, đồng chí tiếp tục đảm nhận các cương vị Phó Trưởng ty Công an Đồng Tháp, Ủy viên Ban Thường vụ Tỉnh ủy, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy, luôn sống giản dị, liêm chính, hết lòng vì nhân dân cho đến khi qua đời ngày 5 tháng 10 năm 1995.
Lời kể về đồng chí Võ Văn Dánh trong "Câu chuyện thời hoa lửa" không chỉ phản ánh những chiến công oanh liệt mà còn là bài học sâu sắc về lòng trung thành vô hạn với Đảng, với Tổ quốc, về ý chí kiên cường không khuất phục trước khó khăn gian khổ. Tấm gương của ông mãi là ngọn đèn soi đường, giúp thế hệ hôm nay càng thêm trân trọng hòa bình, ra sức xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.



