Anh hùng Bế Văn Đàn
Anh hùng Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở xã Quang Trung (nay là xã Bế Văn Đàn), huyện Quảng Hòa, tỉnh Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng, giữa lúc đất nước đang rên xiết dưới ách thống trị của thực dân Pháp, tâm hồn anh sớm đúc rút ý chí căm thù giặc sâu sắc.

Anh hùng Bế Văn Đàn sinh năm 1931, là người dân tộc Tày, quê ở xã Quang Trung (nay là xã Bế Văn Đàn), huyện Quảng Hòa, tỉnh Cao Bằng. Sinh ra trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng, giữa lúc đất nước đang rên xiết dưới ách thống trị của thực dân Pháp, tâm hồn anh sớm đúc rút ý chí căm thù giặc sâu sắc.
Năm 1948, khi vừa tròn 17 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, anh xung phong nhập ngũ. Với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng rắn rỏi của người con núi rừng, Bế Văn Đàn luôn thể hiện tinh thần dũng cảm, kiên trì và trách nhiệm trong mọi nhiệm vụ. Anh đã tham gia nhiều chiến dịch lớn, từ biên giới đến đồng bằng, và ở đâu anh cũng để lại dấu ấn của một người chiến sĩ tận tụy, hết lòng vì đồng đội và Tổ quốc.
Mùa đông năm 1953, cuộc kháng chiến chống Pháp bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Bế Văn Đàn khi ấy là liên lạc viên của Đại đội 674, Tiểu đoàn 251, Trung đoàn 174 thuộc Đại đoàn 316.
Trong trận chiến tại Mường Pồn (Lai Châu), quân Pháp huy động lực lượng lớn có máy bay và pháo binh yểm trợ hòng bao vây và tiêu diệt quân ta. Cuộc chiến đấu diễn ra vô cùng ác liệt, giằng co từng tấc đất. Đơn vị của Bế Văn Đàn bị tổn thất nặng nề, nhiều đồng chí hy sinh và bị thương. Trước tình thế ngặt nghèo, cấp trên ra lệnh cho tiểu đội của anh bằng mọi giá phải giữ vững trận địa để chờ viện binh.
Lúc bấy giờ, khẩu trung liên của đồng chí Chu Văn Pù – người đồng đội thân thiết của anh – không thể bắn được vì giá súng bị hỏng do bom đạn, mà địch thì đang áp sát hầm. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, không một chút do dự, Bế Văn Đàn đã lao lên, dùng hai tay nhấc bổng hai chân súng trung liên đặt lên vai mình và hô lớn: "Đồng chí Pù, bắn đi! Vì nước quên thân, bắn chết quân thù cho tôi!".
Đồng chí Pù sững sờ trước hành động của anh và ngần ngại không dám bóp cò vì sợ đạn bắn gần sẽ làm anh bị thương nặng. Nhưng Bế Văn Đàn vẫn kiên quyết giục: "Bắn đi! Bắn đi!". Dưới làn mưa đạn của kẻ thù, anh đứng sừng sững như một pho tượng thép, vai làm giá cho súng nổ.
Tiếng súng trung liên vang lên giòn giã, quét sạch đội hình quân địch đang tiến vào. Nhưng cũng chính lúc đó, những làn đạn phản kích của đối phương đã bắn trúng anh. Bế Văn Đàn đã hy sinh khi hai vai vẫn còn hằn sâu vết chân súng, đôi mắt vẫn rực lửa căm thù nhìn về phía giặc. Anh ngã xuống khi tuổi đời mới 22, nhưng tư thế "lấy thân làm giá súng" của anh đã trở thành biểu tượng bất tử của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Hành động ấy đã khích lệ toàn đơn vị xông lên tiêu diệt sạch quân thù, giành thắng lợi hoàn toàn cho trận đánh.
Sự hy sinh của anh hùng Bế Văn Đàn đã được Đảng và Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân và Huân chương Quân công hạng Nhì. Hình ảnh anh đã đi vào thơ ca, nhạc họa, trở thành bài học vỡ lòng về lòng dũng cảm cho biết bao thế hệ học sinh.
Tại Thái Nguyên, dù không phải quê hương trực tiếp của anh, nhưng tinh thần Bế Văn Đàn luôn hiện hữu trong công tác giáo dục truyền thống. Tại trường THPT Nguyễn Huệ chúng em, mỗi khi nhắc đến những tấm gương hy sinh vì độc lập dân tộc, tên anh luôn được xướng lên đầy tự hào. Những hoạt động như "Hành trình về nguồn", "Đền ơn đáp nghĩa" hay các buổi sinh hoạt lớp về chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa" đã giúp chúng em hiểu rõ hơn về cái giá của hòa bình mà anh và các bậc cha anh đã đánh đổi bằng xương máu.
Chiến tranh đã lùi xa, tiếng súng Mường Pồn năm xưa nay chỉ còn trong sử sách, nhưng tinh thần Bế Văn Đàn vẫn còn nguyên giá trị. Đối với học sinh chúng em, học tập gương anh không nhất thiết phải là những hành động lớn lao trên chiến trường, mà chính là ý chí tự lực, tự cường trong học tập và rèn luyện.
Đó là trách nhiệm với bản thân, với gia đình và cộng đồng. Chúng em học ở anh tinh thần "Quyết tâm vượt qua mọi khó khăn", không lùi bước trước những thử thách của tri thức và cuộc sống. Mỗi lần đi ngang qua những đài tưởng niệm hay các địa chỉ đỏ trên địa bàn tỉnh, chúng em lại thầm hứa sẽ sống xứng đáng với sự hy sinh của các anh hùng liệt sĩ. Chúng em nguyện mang sức trẻ, trí tuệ của mình để xây dựng một Thái Nguyên xanh, mạnh và một Việt Nam hùng cường, để máu của anh hùng Bế Văn Đàn không chảy xuống uổng phí.
Anh hùng liệt sĩ Bế Văn Đàn đã ra đi, nhưng bóng hình anh – người chiến sĩ nhỏ bé lấy vai mình làm điểm tựa cho súng nổ – sẽ mãi mãi tạc vào dáng đứng của dân tộc. "Câu chuyện thời hoa lửa" về anh nhắc nhở chúng em rằng: Tuổi trẻ chỉ có một lần, và đẹp nhất là khi tuổi trẻ ấy được cống hiến cho những lý tưởng cao đẹp.
Chào anh, người anh hùng của núi rừng, người anh hùng của toàn dân tộc. Tên anh sẽ còn mãi với non sông, đất nước và trong trái tim của mỗi đoàn viên, thanh niên trường THPT Nguyễn Huệ chúng em hôm nay và mai sau.


