ANH HÙNG BẾ VĂN ĐÀN - GIÁ SÚNG BẰNG THỊT XƯƠNG TRÊN MẶT TRẬN ĐÔNG XUÂN
Lại Khánh Ly
Trong cuộc tiến công chiến lược Đông Xuân 1953 – 1954, trận đánh tại Mường Pồn là một trong những khúc tráng ca ác liệt nhất, mở đường cho chiến thắng Điện Biên Phủ lẫy lừng. Chính tại mảnh đất Tây Bắc đại ngàn này, hành động dũng cảm của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bế Văn Đàn khi dùng chính hai bờ vai của mình làm giá súng cho đồng đội bắn đã trở thành một biểu tượng bất tử về tinh thần đồng đội và ý chí quyết chiến quyết thắng.
Bế Văn Đàn sinh năm 1931 trong một gia đình nghèo thuộc dân tộc Tày tại xã Quang Vinh, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng. Sớm chịu cảnh mồ côi cả cha lẫn mẹ, ông phải trải qua tuổi thơ cay đắng, làm thuê cuốc mướn để kiếm sống qua ngày. Khi cách mạng bùng nổ, được giác ngộ về lòng yêu nước và tự do, ông đã hăng hái gia nhập quân đội vào năm 1948. Qua nhiều thử thách, ông luôn tỏ ra là một chiến sĩ nghiêm túc, dũng cảm và được đồng đội tin yêu, giao giữ chức vụ liên lạc trưởng của đại đội bộ binh thuộc Đại đoàn 316.
Tháng 12 năm 1953, đơn vị của Bế Văn Đàn nhận lệnh hành quân lên Tây Bắc để bao vây, chia cắt lực lượng quân Pháp. Khi hành quân đến địa bàn Mường Pồn, đại đội của ông bất ngờ bị một lực lượng lớn quân Pháp có máy bay và pháo binh yểm trợ bao vây, tấn công điên cuồng. Trận đánh diễn ra vô cùng gay gắt và không cân sức. Trong làn mưa bom bão đạn, các chiến sĩ ta kiên cường đánh trả, đẩy lùi nhiều đợt xung phong của địch nhưng quân số cũng bị tổn thất nặng nề, nhiều cán bộ chỉ huy đã anh dũng hy sinh.
Lúc bấy giờ, tình hình mặt trận rơi vào thế ngàn cân treo sợi tóc. Nhận thấy một tiểu đội ở phía trước đang bị bao vây cô lập, Bế Văn Đàn đã bất chấp hiểm nguy, vượt qua lưới đạn dày đặc để truyền đạt mệnh lệnh giữ vững trận địa bằng mọi giá. Khi đến nơi, ông chứng kiến một khung cảnh vô cùng thương tâm khi cả tiểu đội chỉ còn lại hai người chiến sĩ bị thương. Một người là khẩu đội trưởng súng trung liên Chu Văn Pù đang lăm lăm tay súng nhưng không thể bắn hiệu quả vì không có chỗ đặt giá súng giữa bãi đất trống bị cày xới, phẳng lì bởi bom đạn.
Nếu súng trung liên không thể nhả đạn, quân Pháp sẽ tràn lên quét sạch trận địa và tiêu diệt toàn bộ đơn vị. Trước tình thế nguy cấp đó, Bế Văn Đàn không một chút do dự. Ông lao đến, nhấc hai chân giá của khẩu súng trung liên đặt thẳng lên hai bờ vai của mình rồi hét lớn thúc giục đồng đội nổ súng. Khẩu đội trưởng Chu Văn Pù nhìn bờ vai của người đồng chí mà rớt nước mắt, chần chừ không dám bóp cò vì sức nóng và độ giật của súng trung liên khi bắn liên thanh có thể làm nát bấy da thịt của người làm giá súng.
Thấy đồng đội ngập ngừng, Bế Văn Đàn nghiêm nét mặt và kiên quyết ra lệnh bằng lời nói đanh thép rằng kẻ thù đang đến gần, phải bắn ngay để trả thù cho đồng đội. Tiếp thêm sức mạnh từ ý chí của ông, Chu Văn Pù nghiến răng bóp cò. Khẩu súng trên vai Bế Văn Đàn khạc lửa liên hồi, quật ngã hàng loạt tên lính Pháp đang xông lên, bẻ gãy hoàn toàn đợt phản công của địch. Trong lúc dũng cảm chịu đựng độ giật súng kinh người để đồng đội quét sạch quân thù, Bế Văn Đàn đã bị trúng nhiều vết đạn của địch và anh dũng hy sinh khi hai tay vẫn ghì chặt chân súng trên vai.
Hành động lấy thân mình làm giá súng của Bế Văn Đàn ở tuổi 22 đã trở thành một trong những biểu tượng sáng ngời nhất của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam. Tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc, ông đã được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện lịch sử có thật và rõ ràng về người con đất Cao Bằng mãi mãi truyền ngọn lửa kiên cường cho các thế hệ mai sau về tình đồng đội gắn kết và lòng yêu nước vô bờ bến.



