Anh hùng Bế Văn Đàn – Khúc tráng ca về "Giá súng bằng vai"
Anh hùng Bế Văn Đàn – Khúc tráng ca về "Giá súng bằng vai"
Vào mùa đông năm 1953, giữa cái lạnh xé da xé thịt của vùng Tây Bắc, cuộc kháng chiến chống Pháp đang bước vào giai đoạn quyết liệt nhất. Tại thung lũng Mường Pồn, một người con của dân tộc Tày – Bế Văn Đàn – đã viết nên một huyền thoại mà mỗi khi nhắc lại, người ta vẫn thấy vang vọng tiếng súng và nhịp đập của một trái tim quả cảm.
1. Người chiến sĩ thầm lặng của đại ngàn
Bế Văn Đàn sinh ra tại Cao Bằng, mang trong mình sự kiên cường của đá và sự bền bỉ của dòng suối rừng. Anh tham gia cách mạng với niềm tin giản dị: đánh đuổi giặc Pháp để bản làng được bình yên. Trong những ngày hành quân lên Điện Biên, anh là người liên lạc cần mẫn, đôi chân chưa bao giờ mỏi trên những cung đường đèo dốc mịt mù sương muối.
2. Quyết định giữa làn mưa đạn
Trận đánh ở Mường Pồn diễn ra trong tình thế vô cùng hiểm nghèo. Quân Pháp chiếm ưu thế về hỏa lực từ trên cao dội xuống, khiến tiểu đội của Bế Văn Đàn bị tổn thất nặng nề. Lúc này, chỉ còn lại anh và một người đồng đội tên Chu Văn Pù cùng khẩu trung liên.
Khẩu súng máy là hy vọng duy nhất để chặn đứng đà tiến của giặc, nhưng chân súng đã bị hỏng, địa hình lại quá dốc, không có điểm tì để nổ súng chính xác. Nhìn quân địch đang lù lù tiến tới, nhìn đồng đội đang ngã xuống, Bế Văn Đàn không một chút do dự. Anh lao đến, hai tay bám chặt vào vách đá, nghiêng đôi vai gầy nhưng vững chãi của mình làm giá súng, rồi hô lớn: "Pù! Bắn đi! Nhằm thẳng quân thù mà bắn!"
3. Vai sắt và ý chí thép
Đồng đội Chu Văn Pù còn đang ngần ngại vì sợ đạn giật và lửa nòng súng sẽ làm cháy da thịt anh, nhưng Bế Văn Đàn đã gào lên: "Kẻ thù đang trước mặt, bắn đi!". Và tiếng súng vang lên rộn rã trên vai người chiến sĩ. Từng loạt đạn bay đi là từng mảng thịt da trên vai Bế Văn Đàn bị xé rách bởi sức giật và sức nóng tột độ của vũ khí.
Anh đứng đó, bất động như một pho tượng tạc giữa trời mây, đôi vai anh trở thành điểm tựa vững chắc nhất để đồng đội trút bão lửa vào đầu thù. Bế Văn Đàn đã hy sinh ngay tại trận địa khi đôi vai vẫn còn bám chặt lấy khẩu súng, đôi mắt vẫn rực lửa nhìn về phía trước. Anh ngã xuống để cho hàng trăm đồng đội khác xông lên, quét sạch quân thù khỏi mảng rừng Tây Bắc.


