Podcast

ANH HÙNG BẾ VĂN ĐÀN LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

Khánh Hòa30/06/2026tổ thu thập số 1 (Đoàn xã Vạn Thắng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
ANH HÙNG BẾ VĂN ĐÀN LẤY THÂN MÌNH LÀM GIÁ SÚNG

“Kẻ thù trước mắt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi”- anh hy sinh khi hai tay vẫn còn ghì chặt súng trên vai mình!

Để góp phần vào sự thành công của chiến thắng Điện Biên Phủ (7/5/1954) đã có biết bao tấm gương anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn xuân xanh. Họ, những người chiến sỹ mang trên mình một tình yêu Tổ Quốc, sẵn sàng hy sinh cho sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Đồng chí Bế Văn Đàn sinh năm 1931, người dân tộc Tày, quê ở xã Quang Vinh (nay là xã Triệu Ấu), huyện Phục Hòa, tỉnh Cao Bằng, xuất thân trong một gia đình nghèo có truyền thống cách mạng, cha làm thợ mỏ, mẹ mất sớm, lớn lên đồng chí tham gia hoạt động du kích. Tháng 1/1948, anh vào bộ đội, công tác tích cực, bền bỉ, chiến đấu dũng cảm. Đồng chính tham gia hầu hết các chiến dịch lớn trong kháng chiến chống Pháp. Khi hy sinh, đồng chí biên chế thuộc đại đội 674, tiểu đoàn 251, Đại đoàn 316.

Trong chiến dịch Đông Xuân 1953-1954, đồng chí tham gia trận đánh bao vây, quân địch rút chạy từ Lai Châu về Điện Biên Phủ ở vùng Mường Pồn, lúc đó anh làm liên lạc tiểu đoàn. Lúc đó khi thấy lực lượng ta ít, địch tập trung hai đại đội có pháo binh và máy bay yểm trợ liên tiếp phản kích, nhưng cả hai lần chúng đều bị quân ta đánh bật. Cuộc chiến đấu diễn ra căng thẳng và quyết liệt. Địch liều chết xông lên, ta kiên quyết ngăn chặn chốt giữ. Cấp trên có lệnh phải giữ Mường Pồn bằng mọi giá để các đơn vị khác triển khai lực lượng thực hiện các chủ trương của chiến dịch. Mặc dù vừa đi công tác về nhưng khi thấy chỉ huy thông báo đồng chí đã xung phong lên đường làm nhiệm vụ. Mặc cho mọi hiểm nguy đồng chí đã dũng cảm vượt qua lưới đạn dày đặc của địch, xuống truyền đạt mệnh lệnh cho đơn vị kịp thời chính xác. Đồng chí được lệnh ở lại đơn vị chiến đấu.

Địch phản kích lần thứ ba, chúng điên cuồng mở đường tiến, đơn vị thương vong nhiều, chỉ còn 17 người, bản thân Bế Văn Đàn cũng bị thương. Một khẩu trung liên của đơn vị không bắn được vì xạ thủ hy sinh. Khẩu trung liên của đồng đội Chu Văn Pù cũng chưa bắn được vì không có chỗ đặt súng, tình thế hết sức khẩn trương, không ngần ngại Bế Văn Đàn chạy lại cầm hai chân khẩu trung liên đặt lên vai mình và hô bạn bắn. Đồng chí Pù còn do dự thì Bế Văn Đàn đã nói: “kẻ thù trước mặt, đồng chí có thương tôi thì bắn chết chúng nó đi”. Đồng chí nghiến răng nổ súng vào đội hình quân địch tiêu diệt hàng chục tên, địch hoảng hốt bỏ chạy, đợt phản kích của chúng bị bẻ gẫy. Trong lúc lấy thân mình làm giá súng, Bế Văn Đàn bị hai vết thương nữa và đã anh dũng hy sinh, hai tay vẫn còn ghì chặt súng trên vai mình.

Theo lời kể của ông Chu Văn Pù, quê Lạng Sơn - người cùng Bế Văn Đàn chiến đấu ở dốc Mường Pồn trong chiến dịch Điện Biên Phủ về trận chiến cuối cùng của anh hùng Bế Văn Đàn: "Ngay từ sáng sớm, quân địch chưa tràn xuống dốc Mường Pồn, thì Bế Văn Đàn đã bị thương vào đầu do mảnh đạn moóc – chi – ê của địch, sau khi Chu Văn Pù băng lại vết thương cho Bế Văn Đàn và khuyên Đàn lui về phía sau nhưng Bế Văn Đàn nhất quyết ở lại cùng Chu Văn Pù chiến đấu.

Trong suốt thời gian liên tục 6 tiếng đồng hồ phải cắn răng chịu đựng sự đau đớn của vết thương trên đầu đã là quá sức lắm rồi, vậy mà suốt 4 tiếng đồng hồ tiếp theo đến hơi thở cuối cùng, Bế Văn Đàn đã lấy thân mình làm giá súng để đồng đội đánh lui 5 đợt tấn công của địch cho đến klhi thắng lợi hoàn toàn. Tấm gương hy sinh oanh liệt đó của Bế Văn Đàn là biểu tượng cho ý chí quyết chiến, quyết thắng của quân đội ta, đã trở thành bất tử và tỏa sáng muôn đời như một bài ca: “Bế Văn Đàn ơi! Anh vẫn còn sống mãi!”.

Tấm gương dũng cảm của Bế Văn Đàn đã cổ vũ cán bộ, chiến sĩ trên toàn mặt trận hăng hái thi đua giết giặc lập công, góp phần

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn