Bài viết

ANH HÙNG BO BO TỚI – NGƯỜI DIỆT GIẶC TRÊN ĐỈNH TÀ NĨA

Gia Lai15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn Khánh Sơn hùng vĩ, nơi những dãy núi nối tiếp nhau như những bức tường thành che chở buôn làng người Raglai, có một ngọn đồi đã đi vào lịch sử kháng chiến chống Mỹ cứu nước với những chiến công vang dội. Đó là đồi Tà Nĩa – nơi ghi dấu lòng quả cảm và tài mưu lược của Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bo Bo Tới, người con ưu tú của dân tộc Raglai đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng cho quê hương Sơn Trung anh hùng. Trong căn nhà nhỏ ở xã Đông Khánh Sơn hôm nay, người anh hùng năm xưa vẫn giữ gìn cẩn thận bộ quân phục cũ cùng những tấm huân chương đã nhuốm màu thời gian. Tuổi cao khiến sức khỏe không còn như trước, nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng chiến đấu bảo vệ quê hương, đôi mắt ông vẫn ánh lên niềm tự hào của một thời hoa lửa không thể nào quên. Sinh ra và lớn lên dưới chân đồi Tà Nĩa, Bo Bo Tới sớm chứng kiến cảnh quê hương bị chiến tranh tàn phá. Những buôn làng yên bình bị bom đạn cày xới, cuộc sống của đồng bào Raglai chìm trong đau thương, mất mát. Chính hiện thực ấy đã hun đúc trong chàng trai trẻ lòng căm thù giặc và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương. Năm 17 tuổi, ông tham gia cách mạng với nhiệm vụ liên lạc cho Huyện ủy. Thông thuộc từng con suối, từng cánh rừng và những lối mòn xuyên núi, lại gan dạ, nhanh nhẹn, Bo Bo Tới luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao. Từ một giao liên trẻ tuổi, ông dần trưởng thành, được tin tưởng giao giữ các cương vị A trưởng dân quân du kích, rồi Xã đội phó và Xã đội trưởng xã Sơn Trung. Năm 1971, chiến tranh tại Khánh Sơn bước vào giai đoạn ác liệt. Với âm mưu mở rộng vành đai bảo vệ căn cứ quân sự Cam Ranh, quân Mỹ tập trung đánh phá khu vực Sơn Trung và quyết tâm chiếm giữ đồi Tà Nĩa để xây dựng sân bay trực thăng dã chiến, biến nơi đây thành cứ điểm quân sự quan trọng. Đứng trước nguy cơ ấy, Bo Bo Tới cùng lực lượng du kích địa phương quyết tâm giữ bằng được ngọn đồi quê hương. Ngày 10 tháng 5 năm 1971, ông cùng năm du kích xã Sơn Trung chỉ với một khẩu trung liên, hai khẩu AK và ba khẩu CKC đã bí mật tiếp cận trận địa địch. Lợi dụng địa hình rừng núi quen thuộc, các chiến sĩ bất ngờ nổ súng tập kích. Trận đánh diễn ra nhanh chóng nhưng vô cùng hiệu quả. Một tiểu đội địch bị tiêu diệt, nhiều tên khác bị thương, buộc quân Mỹ phải hoảng hốt rút lui. Tưởng rằng thất bại ấy sẽ khiến đối phương từ bỏ ý đồ, nhưng chỉ mười ngày sau, hai đại đội thuộc Sư đoàn Dù 101 của Mỹ tiếp tục đổ bộ lên đồi Tà Nĩa. Lần này, Bo Bo Tới quyết định sử dụng chiến thuật táo bạo hơn. Ông leo lên một cây cao quan sát toàn bộ trận địa, trực tiếp sử dụng khẩu trung liên làm hỏa lực chủ công. Khi quân địch vừa ổn định đội hình, ông cùng đồng đội đồng loạt nổ súng vào khu vực sở chỉ huy. Hỏa lực bất ngờ khiến quân Mỹ rối loạn. Chỉ trong thời gian ngắn, 15 tên địch bị tiêu diệt. Một lần nữa, đối phương phải tháo chạy khỏi ngọn đồi. Nhưng điều làm nên tên tuổi của Bo Bo Tới không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là sự mưu trí, sáng tạo trong chiến đấu. Biết quân Mỹ sẽ không dễ dàng từ bỏ kế hoạch chiếm đóng Tà Nĩa, ông cùng quân dân Sơn Trung tổ chức đào hầm chông, cắm chông dày đặc quanh khu vực sân bay dã chiến. Trong quá trình nghiên cứu cách đánh hiệu quả hơn, ông nảy ra ý tưởng táo bạo: sử dụng chính số mìn của địch để chống lại chúng. Âm thầm tháo gỡ những quả mìn quân Mỹ gài lại, ông cùng đồng đội bố trí thành những bãi mìn bí mật ngay trong khu vực sân bay. Kế hoạch phát huy tác dụng ngoài mong đợi. Khi trực thăng Mỹ đổ quân xuống Tà Nĩa, các bãi mìn bất ngờ phát nổ dữ dội. Hai máy bay bị phá hủy ngay tại chỗ, hàng chục lính Mỹ thương vong. Trận đánh khiến quân địch choáng váng và thiệt hại nặng nề. Sau chiến thắng ấy, Bo Bo Tới tiếp tục chỉ huy đồng đội thu gom vũ khí, củng cố trận địa và bố trí thêm nhiều bẫy mìn mới. Không lâu sau, quân Mỹ tổ chức đổ bộ lần thứ ba. Lần này, chúng thận trọng cho lực lượng rà phá bom mìn trước khi đưa quân xuống. Tuy nhiên, những bãi mìn được ngụy trang khéo léo của du kích Sơn Trung vẫn không bị phát hiện. Khi những chiếc trực thăng vừa hạ cánh, các khối thuốc nổ đồng loạt kích hoạt. Những tiếng nổ rung chuyển cả đỉnh đồi. Ba máy bay bị phá hủy, khoảng ba mươi tên địch bị tiêu diệt. Sau những tổn thất liên tiếp, quân Mỹ buộc phải từ bỏ hoàn toàn kế hoạch xây dựng căn cứ quân sự trên đồi Tà Nĩa. Chiến thắng ấy không chỉ bảo vệ quê hương Sơn Trung mà còn trở thành biểu tượng cho tinh thần chiến đấu kiên cường của đồng bào Raglai trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Với những chiến công đặc biệt xuất sắc, năm 1976, Bo Bo Tới vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng đối với ông, phần thưởng lớn nhất không phải là những tấm huân chương trên ngực áo, mà là ngày quê hương hoàn toàn giải phóng, buôn làng được sống trong hòa bình và tiếng cười trẻ thơ lại vang lên giữa núi rừng. Ông từng chia sẻ một cách mộc mạc: “Người Raglai yêu hòa bình lắm. Nhưng khi giặc đến phá quê hương thì ai cũng sẵn sàng đứng lên chiến đấu. Tôi chỉ làm điều mà bất kỳ người con Raglai nào cũng sẽ làm để bảo vệ buôn làng và đất nước của mình”. Hơn nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ những trận đánh trên đỉnh Tà Nĩa. Những hố bom năm xưa đã được phủ xanh bởi cây rừng. Những buôn làng Raglai nghèo khó ngày nào giờ đang từng ngày đổi mới. Cuộc sống của đồng bào ngày càng ấm no, hạnh phúc. Và giữa sự đổi thay ấy, câu chuyện về Anh hùng Bo Bo Tới vẫn được nhắc lại như một biểu tượng đẹp của lòng yêu nước, của ý chí quật cường và tinh thần bất khuất của người Raglai trong những năm tháng hoa lửa. Đó là ngọn lửa truyền thống sẽ còn mãi được gìn giữ và truyền lại cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn