Anh hùng Lực lượng vũ trang

ANH HÙNG BÙI ĐÌNH CƯ – NGƯỜI CHIẾN SĨ PHÁO BINH GAN DẠ, KIÊN CƯỜNG

Phú Thọ14/08/2026Xã Mường Xén (Đoàn xã Mường Xén)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản trường ca được viết nên bằng lòng yêu nước, ý chí kiên cường và sự hy sinh của biết bao thế hệ. Trong những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, có những người lính đã biến tuổi trẻ của mình thành những tháng ngày chiến đấu vì độc lập, tự do. Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Bùi Đình Cư là một trong những con người như thế. Nhắc đến ông, tôi không chỉ cảm phục trước những chiến công giữa chiến trường mà còn xúc động trước vẻ đẹp của một người chiến sĩ giản dị, hết lòng vì đồng đội và Tổ quốc.

Bùi Đình Cư sinh năm 1927 tại xã Việt Tiến, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ. Tháng 5 năm 1949, ông xung phong nhập ngũ và trở thành chiến sĩ pháo binh. Từ khi nhập ngũ đến năm 1954, ông đã tham gia 9 chiến dịch lớn ở Bắc Bộ. Trong mỗi trận đánh, ông luôn thể hiện tinh thần tích cực, bền bỉ, mưu trí và dũng cảm.

Một trong những câu chuyện khiến tôi đặc biệt khâm phục là trận đánh đồn Yên Mô Thượng năm 1951. Giữa đêm mưa tối, khi mục tiêu của địch gần như không thể nhìn rõ, Bùi Đình Cư đã dũng cảm bò vào vị trí của đối phương, dùng ánh đèn soi vào từng lỗ châu mai để pháo binh xác định mục tiêu. Địch liên tục bắn về phía ông, nhưng ông vẫn bình tĩnh hoàn thành nhiệm vụ, tạo điều kiện cho đơn vị tiêu diệt cứ điểm.

Đến chiến dịch Hòa Bình, trong trận Tu Vũ, khi trận địa pháo bị lộ và cần nhanh chóng di chuyển, ông đã vác nòng súng cối nặng 101kg tới vị trí mới cách hơn 200m dưới hỏa lực của địch. Hành động ấy không chỉ thể hiện sức mạnh phi thường mà còn cho thấy tinh thần sẵn sàng nhận phần khó khăn về mình để bảo đảm nhiệm vụ chung.

Nhưng có lẽ, dấu ấn sâu đậm nhất của Bùi Đình Cư được ghi lại trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954. Trong trận Him Lam mở màn chiến dịch, ông đã cùng đồng đội đưa pháo vào trận địa trong điều kiện vô cùng khốc liệt. Có thời điểm, ông một mình vác nòng súng cối 120mm đi gần 3km qua giao thông hào để kịp chiếm lĩnh trận địa đúng giờ. Sau trận Đồi Độc Lập, ông còn chỉ huy đồng đội tháo và đưa về đơn vị ba khẩu cối 120mm thu được của đối phương.

Điều khiến tôi cảm phục Bùi Đình Cư không chỉ là những con số hay chiến công, mà chính là phẩm chất của một người lính biết sống vì người khác. Ông luôn động viên, giúp đỡ đồng đội; nhiều lần cõng thương binh, tử sĩ vượt qua bom đạn về phía sau. Người chiến sĩ ấy vừa gan dạ trong chiến đấu, vừa nhân hậu trong tình đồng chí. Chính sự kết hợp giữa lòng dũng cảm và tình yêu thương đã làm nên vẻ đẹp rất đỗi con người của một người anh hùng.

Khi nghĩ về Bùi Đình Cư, tôi lại nghĩ về tuổi trẻ của thế hệ mình. Ông đã sống những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong chiến tranh, khi mỗi ngày đều có thể phải đối diện với hiểm nguy. Còn chúng tôi hôm nay được học tập trong hòa bình, được sống bên gia đình và tự do theo đuổi ước mơ. Vì vậy, tôi càng hiểu rằng hòa bình không phải món quà tự nhiên mà có. Phía sau sự bình yên hôm nay là tuổi trẻ, mồ hôi, nước mắt và sự hy sinh của biết bao người như ông.

Ngày 31 tháng 8 năm 1955, Bùi Đình Cư được trao Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng theo tôi, danh hiệu cao quý ấy không phải là điều duy nhất làm nên giá trị của ông. Điều còn sống mãi chính là tinh thần yêu nước, lòng dũng cảm, ý thức trách nhiệm và tình đồng đội sâu sắc.

Từ tấm gương Bùi Đình Cư, tôi hiểu rằng mỗi thế hệ đều có một cách riêng để cống hiến. Nếu thế hệ của ông đã dùng lòng quả cảm để bảo vệ từng tấc đất quê hương, thì thế hệ trẻ hôm nay cần dùng tri thức, nghị lực và trách nhiệm để xây dựng đất nước. Với một học sinh, lòng yêu nước có thể bắt đầu từ những việc rất giản dị: học tập nghiêm túc, sống tử tế, biết trân trọng lịch sử và không ngừng hoàn thiện bản thân.

Bùi Đình Cư đã dành tuổi trẻ của mình cho Tổ quốc. Còn chúng tôi hôm nay được sống trong hòa bình, càng phải biết sống sao cho xứng đáng với tuổi trẻ mà cha anh đã gửi lại trong những năm tháng “thời hoa lửa”. Có lẽ, đó chính là lời tri ân sâu sắc nhất: không chỉ nhớ đến người anh hùng, mà biến sự biết ơn thành hành động, để những hy sinh của thế hệ đi trước tiếp tục soi sáng con đường của thế hệ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn